⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh – Chương 26: Cứu tôi
⚡️Nữ Giúp Việc Là Trà Xanh
Hà Mộng cuộn mình trong lớp chăn, đôi mắt vì khóc quá nhiều mà sưng húp, đỏ hoe. Từng lời tàn nhẫn của người đàn ông vẫn văng vẳng bên tai
Cô dời bàn tay xuống, dựa vào sự ướt át nhích nhẹ đầu ngón tay ấn vào trong
Đường đi nhỏ hẹp chặt chẽ, khe huyệt cắn chặt lấy đầu ngón tay nhưng không hề có lớp màng chặn lấy, Hà Mộng có chút sợ hãi nhưng cô vẫn chọn đâm sâu hơn nữa…
Đến khi chạm đến điểm hơi sần sùi nhẹ, âm hộ đã hoàn toàn nuốt chửng ngón tay cô
Trái tim Hà Mộng dâng lên lạnh lẽo lại tự thấy mỉa mai, rốt cuộc cái lớp màng kia quan trọng đến vậy sao? Quan trọng đến mức cô khóc đến phê tâm tế liệt, giải thích bao nhiêu lần, Tần Duệ cũng không tin
Những ngày sau đó. Hà Mộng cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình trong ngôi nhà. Cô không dám đối mặt với Tần Duệ..
So với sự chán ghét như hiện tại, cô lại mong Tần Duệ trở về vẻ lạnh nhạt như trước. Ít nhất cô vẫn cơ hội nói chuyện với hắn
Nhưng thật ra không cần Hà Mộng phải né tránh, vốn dĩ cô cũng không có cơ hội gặp Tần Duệ. Công việc của hắn vô cùng bận rộn
Có hôm đến hơn 10h khuya chiếc Bentley mới lặng lẽ lăn bánh vào sân biệt thự…
Trưa hôm đó, đang học bài, Hà Mộng nhận được tin nhắn của Quế Ngọc Lan
Quế Ngọc Lan hẹn cô đến một quán cà phê, kêu là có việc cần tìm cô nói chuyện. Hà Mộng ngay lập tức gọi điện cho Quế Ngọc Lan, nói thẳng:
“Hiện tại ngoài cái xác này thì con chẳng còn gì nữa đâu, nếu mẹ muốn lấy thêm tiền thì con xin lỗi, con không có đâu”
Quế Ngọc Lan chợt dịu giọng: “Không có, mẹ… mẹ chỉ muốn hẹn con hai mẹ con mình tâm tình chút thôi. Cũng lâu rồi mẹ chưa gặp con. Sẽ không mất nhiều thời gian của con đâu, con tranh thủ ghé qua với mẹ nha?”
Hà Mộng im lặng, sau cùng vẫn là đồng ý: “Mẹ gửi định vị đi, xíu con sẽ ghé”
Sau khi cúp máy, người đàn ông ngồi bên cạnh Quế Ngọc Lan liền lấy ra một viên thuốc nhỏ: "Biết cần làm gì rồi chứ"
Quế Ngọc Lan nhìn viên thuốc, ngón tay run rẩy, trong mắt hiện rõ sự lưỡng lự: "Nhưng... làm vậy có quá đáng quá không? Nó dù sao cũng là..."
"Hửm, vậy là mày muốn trả luôn 10 ngàn tệ đúng không?" Gã đàn ông híp mắt, giọng điệu sặc mùi đe dọa.
“Cũng chỉ là lên giường một đêm, đừng làm ra cái dáng vẻ như trinh nữ thờ chồng chứ”
Nhắc đến điểm yếu, sắc mặt Quế Ngọc Lan trắng bệch. Bà ta cắn răng, cuối cùng cũng nhắm mắt gật đầu đồng ý, run rẩy cất viên thuốc vào túi xách.
Một lúc sau, Hà Mộng đến điểm hẹn. Buổi trò chuyện diễn ra trong bầu không khí gượng gạo, tâm trí Hà Mộng vốn đã mệt mỏi nên cô cũng không chú ý đến vẻ bồn chồn, lấm lét của Quế Ngọc Lan.
Được một lát, Hà Mộng đứng lên: "Mẹ ngồi đợi con một chút, con đi vệ sinh một lát."
Nhìn bóng lưng Hà Mộng vừa khuất sau lối rẽ, Quế Ngọc Lan liền nhìn dáo dác xung quanh.
Tim bà ta đập thình thịch như đánh trống, tay run bần bật nhanh chóng lấy viên thuốc ra, thả tóm vào ly nước của Hà Mộng. Viên thuốc nhanh chóng sủi bọt rồi tan biến không một dấu vết vào làn nước.
*
Khi Hà Mộng tỉnh lại, đập vào mắt cô là trần nhà xa lạ của một căn phòng kín. Đầu cô đau như búa bổ, từng nhịp đập ở thái dương giật nảy lên vô cùng khó chịu.
Không chỉ choáng váng, Hà Mộng còn bàng hoàng nhận ra toàn thân mình đang nóng rẫy như có một ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong, khiến cô bứt rứt đến ngột ngạt.
Cúi đầu nhìn xuống, Hà Mộng kinh hoàng phát hiện quần áo của mình đã bị thay bằng một chiếc váy body ôm sát vô cùng ngắn cũn cỡn.
"Tỉnh rồi sao cưng?"
Tiếng cười thô bỉ thình lình vang lên từ góc phòng. Một gã đàn ông lạ mặt với ánh mắt thèm khát lập tức lao đến giường, bàn tay thô bạo sờ soạng khắp cơ thể cô.
“Hàng ngon, không ngờ con gái của Quế Ngọc Lan lại cực phẩm như vậy. Sớm biết thì tao đã gật đầu đồng ý từ lâu rồi”
Sự ghê tởm đem cho Hà Mộng một nguồn sức mạnh vô hình. Dùng hết sức bình sinh còn sót lại, cô thô bạo đẩy mạnh gã ra, quờ tay vớ lấy chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường đập thẳng vào đầu gã rồi loạng choạng lao ra khỏi phòng.
Gã đàn ông ngồi bật dậy nhưng vì quá choáng váng khiến hắn ngã ngửa dưới sàn nhà: “Mẹ mày con đĩ, mày dám đánh tao à, đứng lại cho tao con đĩ…”
Tác dụng của thuốc kích dục khiến đôi chân Hà Mộng run rẩy, bước đi nghiêng ngả trên dãy hành lang dài khu VIP. Ngay khi cô tưởng như mình sắp gục ngã, một bàn tay rắn rỏi bất ngờ từ phía sau túm chặt lấy cổ tay cô.
“Hà Mộng, sao cậu lại ở đây?”
Hà Mộng hoảng loạn, tưởng là gã lúc nãy đuổi theo liền điên cuồng giãy giụa, định dốc sức giằng co.
Nhưng đến khi ngước mắt lên, nhìn rõ gương mặt góc cạnh quen thuộc dưới ánh đèn hành lang, chiếc phao cứu sinh cuối cùng xuất hiện khiến nước mắt cô lã chã tuôn rơi.
Cơ thể cô hoàn toàn mất hết sức lực, đổ ập vào lòng hắn. Hà Mộng mấp máy đôi môi khô khốc, dùng chút tàn lực khàn giọng cầu xin:
"Chu Khải Phong... cứu... cứu tôi với..."













