Người Thuê Nhà – Chương 117
Người Thuê Nhà
Hà Lộ vẫn còn mơ màng, đầu óc trống rỗng, những lời Trình Diệu Khôn nói cô nghe mà chẳng đọng lại chút nào.
Điều duy nhất khiến cô cảm nhận rõ ràng nhất chính là côn thịt vẫn còn cắm trong tiểu huyệt của mình.
Nó nóng bỏng, cứng ngắc, vẫn còn đang giật giật từng nhịp...
Một lúc lâu sau, Trình Diệu Khôn cảm thấy hơi thở của cô đã bình ổn lại đôi chút, mới lên tiếng:
"Đỡ hơn chút nào chưa?"
"Em, em không chịu nổi nữa..."
"Ngày nào mà em chịu nổi đâu."
"..."
Trình Diệu Khôn đỡ vai cô, định đẩy cô ngồi thẳng dậy.
Hà Lộ nhíu mày, giơ đôi tay vô lực vòng qua eo anh, vùi mặt vào lồng ngực anh như một cách phản kháng, hơn nữa là không muốn ngồi dậy.
Cô không muốn làm nữa, mệt quá...













