Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 98: Bất hạnh lớn nhất đời này
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Tôn Bằng nhìn dáng vẻ đau đớn của Tô Thần, cảm thán:
"Tô thiếu gia, giờ hối hận thì có tác dụng gì chứ? Người cũng đã chết rồi, lúc sống ông không trân trọng người ta, hại cô ấy chết đau đớn như thế. Haiz, tiếc thật, một cô gái trẻ trung như vậy..."
Tô Thần siết chặt nắm tay, trong khoảnh khắc này vành mắt anh ta đỏ ngầu một vùng, nhưng cố nén không để nước mắt rơi xuống.
Cố Thận Hành mặt mũi trắng bệch, tiến lên vài bước nhưng chân tay bủn rủn không chút sức lực ngã khụy xuống đất, nước mắt cũng từ đôi mắt đen lặng lẽ lăn dài.
Tôn Bằng vội vàng đi qua đỡ anh ta dậy:













