Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 96: Trốn khỏi khu đèn đỏ
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Lúc này, tài xế xe tải nhận một cuộc điện thoại rồi lè nhè cất tiếng:
"Mày cái đồ rảnh rỗi, giục giục giục, mày giục đi đầu đầu à? Sắp đến rồi sắp đến rồi, đừng có quấy rầy tao uống rượu..."
Cúp điện thoại xong, gã nhấn ga một cái, xe lao nhanh như bay.
Theo quán tính, Hạ Nhụy ngã nhào khỏi ghế, đầu đập mạnh vào chiếc ghế phía trước.
Trong khoảnh khắc này, đầu cô choáng váng muốn nứt ra, thị lực như hoa mắt trong sương mù, chẳng nhìn rõ thứ gì.
Trên con đường xóc nảy không biết đã chạy nhanh bao lâu, cuối cùng xe cũng dừng lại.
Hạ Nhụy ngồi xe của gã tài xế say rượu, cảm giác như vừa dạo một vòng qua cửa tử.
Trong lúc mơ mơ màng màng, cô mùi thấy một mùi nước hoa nồng nặc và rẻ tiền.
Một giọng nữ lẳng lơ chói tai cất lên:













