Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 310: Cố tổng nổi giận, đừng ép tôi đại nghĩa diệt thân!
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
"Một mình bà tự làm mình cảm động mà thôi." Hạ Nhụy chán ghét lên tiếng:
"Được rồi, câm hết miệng lại đi, đừng có giả vờ giả vịt ở đây đánh quân bài tình cảm nữa, kinh tởm lắm."
"Muốn thông qua tôi để chiếm lợi từ Phó tiên sinh thì mơ đi nhé!"
"Nhụy Nhụy, mẹ nói đều là lời thật lòng, chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chiếm lợi từ trên người con cả." Mẹ Cố giải thích.
Hạ Nhụy đỡ phải tốn nước bọt, khoác lấy tay Lục Cảnh Thâm xoay người rời đi.
Để lại Cố Quốc Đống và Mẹ Cố tức giận giậm chân tại chỗ.
Cố Quốc Đống hừ lạnh: "Cái con nhóc chết dấp này đúng là muối giậm không mềm thật!"
"Mẹ kiếp ta nuôi nó mười tám năm, vậy mà một chút tình nghĩa cũng không niệm. Đợi đấy cho ta, ta sẽ không để yên đâu!"
"Di sản của Phó tiên sinh, ta chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua."













