Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 297: Đổ hũ dấm chua
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Mộ Vũ Hàng càng thêm khó chịu, giọng điệu chua lè chua lẹt: "Hừ, cái loại ngụy quân tử như ông tôi gặp nhiều rồi."
"Bề ngoài thì văn nhã lịch thiệp, thực chất bên trong chẳng biết bẩn thỉu tới mức nào!"
"Đừng tưởng tôi không biết, ông là nhắm trúng vẻ đẹp của Nhụy Nhụy nhà tôi nên mới cố ý chạy tới bắt chuyện chứ gì!"
"Hừ, đúng là kẻ ngụy quân tử đạo mạo!"
"Mộ Vũ Hàng, cậu không nói năng thì chẳng ai bảo cậu bị câm đâu!" Hạ Nhụy nhíu mày nói:
"Vị này là Mạnh thầy giáo ở phòng y tế trường chúng tôi!"
"Không phải là kẻ ngụy quân tử đạo mạo trong mắt cậu đâu, ok!"
Mạnh Tử Xã xua xua tay mỉm cười:
"Mộ sinh viên, với tư cách là thầy giáo, nhìn thấy sinh viên cần sự giúp đỡ thì thầy không thể khoanh tay đứng nhìn được."













