Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 246: Tam ca à, anh lại còn sống sao!
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
"Có có có, đương nhiên là có chứ, anh là duyên nợ đặc biệt nhất của em!" Hạ Nhụy phì cười một tiếng.
Lại ôm chặt lấy Nam đeo mặt nạ, hôn chụt một phát lên chiếc mặt nạ lạnh ngắt của anh.
Hôn xong cô lại cảm thấy nuối tiếc:
"Đến khi nào em mới có thể thực sự hôn lên mặt anh một cái đây?"
"Em rất mong trong cuộc đời hữu hạn của mình có thể ngắm nhìn khuôn mặt thật của anh, như vậy em có chết cũng không còn gì hối tiếc nữa."
"Em sẽ ghi nhớ kỹ dáng vẻ của anh, để kiếp sau khi đầu thai em có thể dựa vào dáng vẻ của anh mà tìm thấy anh."
Cô thương cảm thở dài một tiếng: "Nhưng em biết anh sẽ không đồng ý với em đâu."
"Đừng quan tâm tới em, anh cứ coi như em đang rên rỉ vô cớ đi!"
"Đồ ngốc." Nam đeo mặt nạ xoa nắn má cô:













