Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 19: Ruồi không đậu vào quả trứng không nứt
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Ban nhạc MH nổi tiếng toàn cầu.
Bài hát của họ nổi tiếng với nhịp điệu và sự sôi động cực kỳ, giai điệu DJ bùng nổ giống như dòng nước xiết, kích thích từng dây thần kinh của người nghe.
Hạ Nhụy trước đây say mê ban nhạc đến mức không thể dứt ra được.
Năm thi lên cấp ba cô thi đứng nhất toàn khối, Cố Thận Hành thậm chí mời cả ban nhạc về nhà họ Cố, chỉ để biểu diễn cho một mình cô nghe.
Ký ức quá nhiều quá nhiều, đều là những điều tốt đẹp.
Thế nhưng khoảnh khắc cô bị tàn nhẫn tống vào nhà tù, cô và những điều tốt đẹp trên thế gian này đã hoàn toàn cách biệt.
Lúc cô chịu đựng hình phạt tra tấn và hành hạ tàn nhẫn, những tên ác quỷ hành hạ cô để tăng thêm cái gọi là sự sôi động và bầu không khí đã bật bài hát của ban nhạc lên.
Lúc cô chịu đựng đau đớn dữ dội, bài hát của họ giống như bản nhạc trối chết vang vọng bên tai cô.
Cô làm sao mà thích nổi nữa đây?
Bà nội Cố nhíu mày lại:
"Bảo bối của bà, không thích thì không thích nữa, nhưng mà cái thằng ranh Tô Thần này chắc là cố ý mời ban nhạc này về đúng không?"
"Nó hôm qua còn nhờ Thận Hành gửi tin nhắn cho bà, bảo cháu nhất định phải đi tham dự tiệc sinh nhật của nó, trí nhớ bà kém quá nên quên mất, bà luôn cảm thấy nó có ý với cháu đấy."
"Bà nội, cháu chẳng muốn đi đâu cả, cháu chỉ muốn ở bệnh viện với bà thôi."
Hạ Nhụy ngoan ngoãn nằm trên đùi bà nội, hưởng thụ khoảnh khắc yên tĩnh lại thả lỏng này.
Vết cước trên tay đau đớn khó nhẫn nại, đợi sau khi bà nội ngủ thiếp đi, Hạ Nhụy đi tới tòa nhà khám bệnh, tìm bác sĩ kê một ít kem bôi vết cước.
Từ hướng nhà thuốc bước ra, cô nhìn thấy hai vị khách ngoài dự đoán!
Cố Thận Hành và Tô Thần.
Cả hai người đều mang thương tích, trên mặt chỗ xanh chỗ đỏ, vừa đi vừa trừng mắt nhìn đối phương, dáng vẻ ai cũng không phục ai.
Cách xa mấy mét, Hạ Nhụy đều nếm được mùi thuốc súng nồng nặc.
Đây là... Đánh nhau rồi sao?
Cô không khỏi ngơ ngác u ám.
Theo như cô biết, tình anh em của hai người này khá sâu sắc, hai nhà trên thương trường cũng có hợp tác.
Là vì chuyện gì mà nảy sinh mâu thuẫn lớn như vậy cơ chứ?
Lúc này.
Mẹ Cố và Cố Tuyết Vi từ bên ngoài chạy vào, trên người vẫn còn mặc váy dạ hội, rõ ràng là vừa mới tham dự tiệc sinh nhật xong.
Cố Tuyết Vi đi tới bên cạnh Cố Thận Hành, vừa khóc vừa giải thích:
"Anh hai, chuyện không phải như anh nghĩ đâu..."
Cố Thận Hành tức giận ngắt lời: "Anh đều chính mắt nhìn thấy rồi, còn không thừa nhận sao? Em coi anh là thằng ngốc hay là bị mù thế?"
Chiều em gái hết mực như anh, lại hung tợn cảnh cáo Tô Thần:
"Cậu và em gái tôi gạo đã nấu thành cơm rồi, cậu nếu không cưới nó, tôi đánh chết cậu!"
Tô Thần hừ mạnh một tiếng nhưng không giải thích gì cả.
Anh cân nhắc tới thể diện của Cố Tuyết Vi nên không nói ra sự thật, chỉ đành ngậm đắng nuốt cay thôi.
Mà Cố Tuyết Vi cũng sợ mất mặt nên không dám nói ra.
Thế là, Cố Thận Hành nghiễm nhiên cho rằng Tô Thần và Cố Tuyết Vi đã thế này thế nọ rồi.
Vở kịch xem tới đây.
Hạ Nhụy cũng xem như hiểu rõ rồi.
Hóa ra Tô Thần ở tiệc sinh nhật đã thế này thế nọ với Cố Tuyết Vi, bị Cố Thận Hành bắt quả tang, thế là xảy ra xô xát ẩu đả.
Trong lòng cô cười khẩy một tiếng.
Cố Thận Hành quản rộng thật đấy, chiều em gái cũng không phân biệt tình hình, giữa vợ chồng đính hôn chuyện như thế này có gì kỳ lạ đâu cơ chứ?
Đừng nói là vợ chồng đính hôn.
Cái xã hội quan niệm tình yêu mì ăn liền này, vừa mới quen biết đã xảy ra quan hệ thể xác cũng đầy ra đấy thôi.
Còn cái gã Tô Thần này cũng là một nhân tài.
Tổ chức tiệc sinh nhật thì đàng hoàng mà tổ chức đi.
Sao lại không nhịn nổi mà đem Cố Tuyết Vi thế này thế nọ chứ?
Hạ Nhụy coi như xem một kịch vui, xem xong liền xoay người rời đi, cũng không định chào hỏi.
Bất lực thay Mẹ Cố thoáng thấy bóng dáng cô, ngay sau đó liền đuổi theo ra ngoài:
"Nhụy Nhụy, mẹ muốn trò chuyện với con, có thể không?"
"Bà muốn nói cái gì?" Hạ Nhụy mặt không cảm xúc nhìn bà.
"Con có thể cách xa Tô Thần một chút được không? Em gái con từ nhỏ đến lớn đã chịu rất nhiều khổ rồi, mẹ xin con, đừng giành Tô Thần với nó."
"Mẹ Cố, bà mắt nào nhìn thấy tôi không tránh xa Tô Thần vậy?"
"Mẹ đều nghe nói rồi, Tô Thần tới nhà họ Lục đón con về, còn bảo con đi tiệc sinh nhật của nó, ruồi không đậu vào quả trứng không nứt, nếu không phải con..."
Hạ Nhụy lạnh giọng ngắt lời:
"Bà là muốn nói, tôi dụ dỗ anh ta?"
"Nhụy Nhụy, đàn ông tốt còn đầy ra đó, bà nội sẽ chọn cho con, mẹ cũng sẽ chọn cho con, không nhất thiết phải là Tô Thần."
Mẹ Cố thở dài một tiếng sâu thẫm, trong lời nói ngoài lời nói đều đong đầy ý cảnh cáo.
"Mẹ Cố nếu sợ con ruồi này tới đậu, vậy thì mua sợi dây xích sắt xích chặt con rể tương lai của bà lại đi!"
Hạ Nhụy lười biếng nhảm nhí thêm nữa, xoay người bước đi.
Cô không hiểu nổi, Tô Thần và Cố Tuyết Vi đều đã không nhịn nổi mà hành sự ở tiệc sinh nhật rồi.
Quan hệ chắc là rất bền chặt rồi chứ.
Mắc gì còn vô lý tới mắng chửi cô một trận cơ chứ?
Là vì thấy cô dễ bắt nạt nên có chuyện hay không có chuyện đều tới giẫm một phát sao?
Ba ngày sau, Bà nội Cố đòi xuất viện.
Hạ Nhụy cùng bà trở về nhà cũ.
Từ nhỏ đến lớn, cô đều định kỳ tới nhà cũ ở với bà nội một thời gian.
Từng viên gạch từng ngọn cây sợi cỏ ở đây đều tràn ngập sự thân thuộc.
Trở về phòng từng ở trước kia, buổi tối hôm nay, cô ngủ vô cùng ngon giấc.
Đây là giấc ngủ trọn vẹn đầu tiên của cô sau khi xuất tù, cô cảm thấy rất mãn nguyện, tâm trạng cũng tốt hơn đôi chút.
Không ngờ rằng, buổi trưa, người nhà họ Cố tới phá vỡ sự yên bình của nhà cũ.
Ngoại trừ Ba Cố ra, những người khác đều tới đông đủ.
Cố Tuyết Vi lấy ra một món quà, vồn vã đưa tới trước mặt Hạ Nhụy, nịnh hót:
"Chị ơi, chị thay anh hai tới nhà họ Lục xin lỗi, giải quyết êm đẹp mâu thuẫn này, em đặc biệt mua một món quà tới cảm ơn chị."
"Cảm ơn." Hạ Nhụy nhạt nhẽo cảm ơn một tiếng, đặt món quà lên bàn bên cạnh.
"Chị ơi, không mở ra xem sao? Là một sợi dây chuyền đấy, mặt dây chuyền còn là hình cỏ bốn lá mà chị thích nhất nữa."
"Dây chuyền?" Hạ Nhụy cười lạnh một tiếng:
"Cô chẳng lẽ quên rồi sao, tôi là vì ăn trộm dây chuyền nên mới chuốc lấy tai họa ngồi tù đấy? Tặng quà không có tâm như thế, định làm tởm ai chứ?"
Hạ Nhụy đặc biệt nhấn mạnh từ "trộm", cũng không cho Cố Tuyết Vi sắc mặt tốt.
Cố Tuyết Vi trong chớp mắt đỏ ngầu mắt: "Chị ơi, em không cố ý làm tởm chị đâu."
"Em là nghe anh hai nói chị thích trang sức cỏ bốn lá nên mới chọn lựa kỹ càng một sợi dây chuyền cỏ bốn lá cho chị."
Cố Thận Hành sắc mặt xanh lè, không chờ nổi mà hùa theo giúp lời:
"Dây chuyền là anh giúp Tuyết Vi chọn, cô muốn trách thì cứ trách anh!"
"Hơn nữa lúc anh chọn dây chuyền chỉ là tạm thời quên mất chuyện bốn năm trước mà thôi, cô đến mức phải âm dương quái khí thế này sao?"
"Vốn dĩ là chuyện vui vẻ cao hứng, cô cứ nhất quyết túm lấy chuyện trước kia không buông, làm cho mọi người đều không vui vẻ, trong lòng cô vui vẻ rồi đúng không?"
Một vạt chua xát lướt qua mắt Hạ Nhụy.
Cố Thận Hành thật là chiều em gái hết mực nhỉ!
Anh trước đây cũng chiều cô như thế này, không ai được bắt nạt cô, vì cô mà đánh gục đối thủ khắp thế gian.
Bây giờ, đổi một đứa em gái khác lại ném cô ra sau đầu.
Dù cô nói gì, làm gì thì đều là sai...
"Nói gì thế? Rôm rả vậy." Bà nội Cố chống gậy từ trong phòng đi ra.
Hạ Nhụy không muốn làm mọi người không vui vẻ, ít nhất cô không muốn bà nội không vui vẻ, liền đổi chủ đề nói:
"Bà nội, tụi cháu đang thảo luận xem lát nữa người làm nấu món gì đấy ạ."













