Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ – Chương 145: Có phạt thì có thưởng
Ngồi Tù Bốn Năm, Nhà Họ Cố Quỳ Gối Xin Tôi Tha Thứ
Phòng khách lặng ngắt như tờ.
Xung quanh dường như có một luồng khí lạnh bốc lên từ mặt đất, quét qua khiến ai nấy đều run rẩy toàn thân.
Bà nội lại dùng lực nghiền chiếc gậy xuống đất một cái nữa mới giận dữ quát lớn:
"Bà già này sống ngần ấy năm, lý lẽ cùn nghe nhiều rồi, không ngờ lại cùn lên tận người nhà mình!"
"Xem từng đứa các người giỏi giang chưa kìa, tưởng bà già này lớn tuổi rồi thì thật sự không làm gì được các người sao?"
"Hôm nay không cho tôi một lời giải thích thì tôi treo cổ ở ngay cổng cái nhà này!"
"Mẹ, mẹ đừng kích động mà!" Ba Cố vội vàng dỗ dành:
"Hay là thế này đi, chúng ta tự triệt tiêu cho nhau, Nhụy Nhụy không cần chịu phạt, chúng con cũng không cần chịu phạt, mọi người coi như hòa nhau."
"Thôi được rồi được rồi, chuyện này coi như xong xuôi ở đây, tất cả chúng ta đều không nhắc lại nữa."













