Nghỉ Đông Về Quê Ăn Tết, Tình Cờ Gặp Hoa Khôi Lạnh Lùng Trên Tàu Cao Tốc – Chương 9: Tình Cảm Dần Ấm Lên
Nghỉ Đông Về Quê Ăn Tết, Tình Cờ Gặp Hoa Khôi Lạnh Lùng Trên Tàu Cao Tốc
“Đỉnh thật đấy!”
Lâm Mộ Khê không kìm được khẽ thốt lên một câu. Dù giọng nàng lí nhí như tiếng muỗi kêu, nhưng trong toa xe tĩnh mịch chỉ có hai người, Trần Trần vẫn nghe rõ mồn một.
Được học muội tán thưởng, Trần Trần như được bơm thêm nguồn động lực vô hạn.
Hắn thuần thục điều khiển Kai, như một chiến thần dạn dày trận mạc, dũng mãnh lao thẳng một mạch lên vùng cao địa của đối phương.
Dưới sự dẫn dắt của hắn, chẳng mấy chốc nhà chính của địch đã bị phá nổ, mang về chiến thắng giòn giã.
Còn xạ thủ bên phe mình thì chỉ số 0-10, điểm đánh giá vỏn vẹn 2.2, thảm hại không nỡ nhìn.
Gà thật sự!
Đánh đấm tệ hại thế này, làm sao có thể mặt dày để Dao muội leo lên đầu phụ trợ cho được?
Trận đấu kết thúc, Trần Trần quay sang nói với Lâm Mộ Khê: “Xong rồi học muội ơi, anh hết trận rồi, em cũng thoát game đi.”
“Vâng ạ.” Lâm Mộ Khê khẽ đáp gọn gàng.
Tuy ván game đã kết thúc, nhưng qua hai trận đấu vừa rồi, tình cảm giữa hai người đã lặng lẽ ấm lên, như thể hai trái tim đang dần xích lại gần nhau hơn trong thế giới ảo.
Vừa thoát khỏi trò chơi, tin nhắn của Lữ Tử Hàm đã nổ liên thanh như súng liên châu trong nhóm ký túc xá:
“Nữ thần chủ động đề nghị đổi giường dưới với tao đấy nhé!”
“Tao còn mời nữ thần ăn tối nữa, bầu không khí đỉnh chóp luôn!”
“Tao với nữ thần...”
Gã hận không thể công khai từng chi tiết nhỏ nhặt khi ở cùng Lâm Thanh Nhan cho cả thiên hạ biết để khoe khoang “chiến tích” của mình.
Ba người còn lại của Ký túc xá 602 tuy không cùng toa nhưng cảm giác cứ như đang ngồi ngay bên cạnh gã.
Cảm giác chân thực đến không ngờ.
Chu Vũ Dương: [Thằng ranh mày lần sau có gan thì ghi lại từ lúc nữ thần của mày đi ngủ tới lúc thức dậy rồi chia sẻ luôn đi.]
Giang Thao: [Chuẩn đấy chuẩn đấy! Mấy cái nhật ký liếm cẩu bọn tao chán ngấy rồi, có giỏi thì mày livestream trực tiếp luôn đi!]
Hai tin nhắn này vừa nhảy lên, Lữ Tử Hàm lập tức giả chết mất tăm.
Vài phút sau, Giang Thao bèn tag Trần Trần trong nhóm.
“Cẩu tử, tới đây tới đây, hôm nay bố mày sẽ truyền thụ cho mày vài chiêu, dạy mày cách nói chuyện đúng đắn với con gái, cho thằng Lữ Tử Hàm mở mắt xem thế nào mới là cách tiếp cận chuẩn xác.”
“Đầu tiên là mày phải học cách lắng nghe. Con gái ấy mà, nhiều khi không thật sự cần mày đưa ra giải pháp đâu, cái họ để tâm là mày có đang nghiêm túc nghe họ nói và thấu hiểu cảm xúc của họ hay không. Thế nên khi nói chuyện với con gái, nhớ hỏi thêm mấy câu như “rồi sao nữa”, “cậu thấy thế nào”, để đối phương cảm nhận được sự quan tâm của mày.”
“Thứ hai, khiếu hài hước cực kỳ quan trọng. Nhưng không phải mấy trò đùa tục tĩu đâu nhé, mà là kiểu khiến người ta phải mỉm cười từ tận đáy lòng ấy. Ví dụ như nói về mấy trào lưu hot gần đây, hoặc thi thoảng tự dìm mình một chút, để cô ấy thấy mày là một người thú vị.”
“Thứ ba, nhớ phải khen ngợi đúng lúc nhưng đừng gượng gạo quá. Ví dụ thấy cô ấy đăng ảnh tự sướng trên bảng tin, mày có thể khen “cảnh đẹp mà người lại càng đẹp hơn”, vừa khen được người ta mà lại không bị lố.”
“Cuối cùng, cũng là điều mấu chốt nhất: giữ sự chân thành. Đừng vì muốn chiều lòng cô ấy mà cố gượng ép thay đổi bản thân, hãy cứ là chính mình. Nếu cô ấy thích mày, chắc chắn là thích con người thật của mày.”
Trần Trần nhìn tràng tin nhắn dài dằng dặc của Giang Thao gửi trong nhóm, nhất thời cạn lời. Cái tên này ngoài mặt là đang dạy hắn, nhưng thực chất là đang ngấm ngầm lên lớp cho Lữ Tử Hàm đấy chứ.
Chỉ tiếc là tên ngốc Lữ Tử Hàm kia e rằng chẳng hiểu nổi thâm ý trong đó đâu.
Trần Trần nhanh chóng nhắn lại: [Áp dụng ngay đây, lát nữa báo kết quả trong nhóm.]
Khoảng nửa tiếng sau, ước chừng thời gian đã hòm hòm, hắn bèn thông báo trong nhóm: “Đã thử nghiệm, hiệu quả rõ rệt, kết quả vô cùng mỹ mãn.”
Những tin nhắn trước đó trôi đi như đá chìm đáy biển, chẳng có ai thèm đoái hoài.
Nhưng khi Trần Trần gửi dòng “Đã thử nghiệm, kết quả vô cùng mỹ mãn”, Giang Thao lập tức nhắn tin riêng cho hắn ngay.
“Đệt! Thật hay giả đấy? Mày thử thật à? Có tác dụng thật không?”
Quả nhiên, bản thân Giang Thao cũng chẳng hề có chút tự tin nào.
Trần Trần: “Đương nhiên là... giả rồi.”
Giang Thao: “...”
Trần Trần: “Bà nội mày, lấy ba cái đồ trên Baidu đi lừa người ta, ai mà tin cho nổi?”
Tin nhắn của Trần Trần vừa gửi đi, nhóm chat lại bùng nổ bởi tin nhắn của Lữ Tử Hàm.
Lữ Tử Hàm: [@Giang Thao @Trần Trần, tao Đ M chúng mày... tao áp dụng cách của mày với nữ thần, mẹ kiếp, nữ thần tưởng tao là biến thái, giờ cấm tiệt tao nói chuyện với cô ấy rồi.]
Lữ Tử Hàm: [@Giang Thao @Trần Trần, hai con chó ranh chúng mày, mau cút ra đây.]
Trần Trần: “...”
Giang Thao: “...”
Chu Vũ Dương: [Nữ thần của mày chưa báo cảnh sát là còn hiền chán đấy.]
Lữ Tử Hàm: “...”
Chuyến đi tiếp theo, chắc hẳn tên này chỉ còn nước cụp đuôi mà làm người thôi.
Mười một giờ đêm.
Đã hơn hai tiếng trôi qua kể từ lúc hai người chơi game xong.
Đoàn tàu cao tốc vẫn đang bò chầm chậm trên đường ray.
Tốc độ đó phỏng chừng chỉ nhỉnh hơn bà nội của Trần Trần đạp xe đạp đôi chút.
Đang miên man suy nghĩ, một đôi chân ngọc thon dài bọc trong lớp tất đen quyến rũ bỗng lặng lẽ xuất hiện trước mắt hắn, tựa như một nét chấm phá kinh diễm xé toạc màn đêm.
Trần Trần bất giác đập thình thịch liên hồi. Hắn cố giữ vẻ trấn tĩnh, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà lần theo đôi chân bọc tất đen ấy chầm chậm dời lên trên.
Chỉ thấy một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần với khí chất lạnh lùng bỗng đập vào mi mắt. Mái tóc nàng đen nhánh như mực, mềm mại buông xõa hai bên bờ vai thon thả như thác đổ, điểm xuyết thêm cho nàng vài phần lười biếng tình cờ cùng nét kiều diễm khó tả bằng lời.
Trần Trần chợt nhận ra ánh mắt của mình có phần thất lễ, vội vàng dời đi, nhưng trong lòng lại không kìm được mà dâng lên từng đợt sóng gợn xao xuyến.
Hắn khẽ hắng giọng, trong thanh âm mang theo chút run rẩy khó nhận ra, cố gắng dùng cách này để che giấu sự ngượng ngùng cùng nỗi rung động trong lòng.
Sau đó, hắn vờ như điềm tĩnh quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, muốn gửi gắm những suy nghĩ rối bời vào khung cảnh đêm đen thăm thẳm bên ngoài.
Thế nhưng, đôi chân ngọc bọc tất đen đẹp tựa tác phẩm nghệ thuật ấy đã sớm trong hằn dấu ấn sâu đậm trong tâm trí hắn. Dù hắn có cố gắng thế nào, hình ảnh ấy vẫn như khắc sâu vào tâm khảm, lượn lờ quanh quẩn trong đầu mãi không chịu tan biến.
Lâm Mộ Khê nhẹ nhàng bước từ giường trên xuống, bước chân thoăn thoắt đi thẳng về phía nhà vệ sinh.
Khi bóng dáng thướt tha ấy dần khuất sau cánh cửa phòng vệ sinh, Trần Trần mới dám thở phào một hơi thật dài, tựa như tảng đá lớn trong lòng vừa rơi xuống đất, cả người nhẹ nhõm đi rất nhiều.
Hắn từ từ tựa lưng vào ghế, khẽ khép hờ mi mắt, để mặc cho những dòng suy nghĩ tự do bay bổng trong tâm trí.
Từng khoảnh khắc ở cạnh Lâm Mộ Khê ban nãy, từ nụ cười mỉm thoáng qua nơi khóe môi cho đến từng cái chớp mắt linh động của nàng, đều giống như những vì sao rực rỡ nhất giữa bầu trời đêm, tỏa sáng lung linh trong cõi lòng hắn.
Thời gian vào giây phút này dường như trôi chậm lại và trở nên lắng đọng. Trần Trần thậm chí có thể nghe rõ mồn một tiếng nhịp tim của chính mình đang khẽ vang lên bên tai.
Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn nhịp.
Đúng lúc hắn đang đắm chìm trong sự tĩnh lặng hiếm hoi này, cánh cửa nhà vệ sinh khẽ mở ra, bóng hình Lâm Mộ Khê lại tao nhã lọt vào tầm mắt, tựa như một làn gió trong lành bất chợt thổi qua, nhẹ nhàng lướt trên mặt hồ lòng hắn, khuấy động nên từng tầng sóng biếc lăn tăn.













