Nghỉ Đông Về Quê Ăn Tết, Tình Cờ Gặp Hoa Khôi Lạnh Lùng Trên Tàu Cao Tốc – Chương 4: Đám Bạn Cùng Phòng Nhí Nhố Của Trần Trần
Nghỉ Đông Về Quê Ăn Tết, Tình Cờ Gặp Hoa Khôi Lạnh Lùng Trên Tàu Cao Tốc
Chẳng đợi người khác kịp trả lời, gã này lại nhắn tiếp một câu vào nhóm: “Ái chà, nói với chúng mày cũng chẳng rõ được đâu, tự mình xem đi.”
Kèm theo câu nói đó là một bức ảnh.
Trần Trần bấm phóng đến. Rõ ràng đây là một tấm ảnh chụp lén, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy bóng lưng của một cô gái.
Dù đang mặc chiếc áo khoác dày cộp nhưng vẫn có thể nhận ra vóc dáng của cô vô cùng chuẩn chỉnh.
Đừng hỏi tại sao mờ căm và mặc đồ dày như thế mà vẫn nhìn ra dáng đẹp, hỏi tức là thao tác cơ bản của đàn ông rồi.
Nhìn thêm mái tóc dài bồng bềnh cùng góc nghiêng mờ ảo, không khó để đoán ra đây hẳn là một cô gái rất xinh đẹp.
Nếu không thì với cái tính nết của cái tên Lữ Tử Hàm này, gã đời nào thèm gửi vào nhóm để khoe khoang.
Nhắc đến dáng đẹp, trong đầu Trần Trần bất giác hiện lên khung cảnh nhìn thấy lúc mở cửa phòng vệ sinh ban nãy...
Trong lòng hắn lập tức có sự vì vậy sánh.
Nếu bàn về vóc dáng, hắn nghĩ chắc chẳng ai có thể vượt qua nổi Lâm Mộ Khê.
Ngay cả những nữ minh tinh lưu lượng đình đám nhất giới giải trí, khi đứng trước mặt nàng cũng phải chịu lép vế vài phần.
Lữ Tử Hàm: “Chúng mày đoán nhanh xem em gái này là ai, gợi ý cho một chút nhé, cũng là người trường mình đấy, danh tiếng không nhỏ đâu. Đoán đúng thì không có thưởng, ha ha ha ha”
Bạn cùng phòng của Trần Trần là một đám nhí nhố, tấu hài.
Trong đó Lữ Tử Hàm là cây hài đỉnh nhất.
Tên này thích nhất là ngủ trong lớp học, cũng chính vì cái tật ngủ gật mà không ít lần gây ra trò cười trong giờ học.
Về sau, mọi người đều “thân thương” gọi gã là Thần Ngủ.
Theo lời của gã tự kể, vào một tiết Ngữ văn năm lớp mười một, giữa hàng loạt lời giảng “chi hồ giả dã” đều đều của giáo viên, Chu Vũ Dương vì nghe quá buồn ngủ nên đã lăn cả người lẫn ghế vừa dứt đất biến mất dạng.
Dọa cho giáo viên sợ đến mức hét toáng cả tên gã ngay tại lớp.
Mãi đến khi thấy một bàn tay gã từ từ thò lên từ dưới gầm bàn, chống vào mặt bàn để lộ khuôn mặt trong hằn vết góc bàn, cả lớp mới phá lên cười như nắc nẻ.
Giáo viên lúc ấy mới thở phào nhẹ nhõm, bất lực lắc đầu. Nếu không phải thường ngày thành tích của tên này không tệ thì chắc chắn cô giáo dạy Văn đã cho gã trải nghiệm thế nào là “chuyến du lịch một tiết ngoài hành lang” rồi.
Nghe những “chiến tích vẻ vang” của Lữ Tử Hàm trước khi lên đại học, tận sâu trong lòng Trần Trần thực sự có chút ngưỡng mộ.
Cả thời thanh xuân của hắn đều bị một cô gái lấp đầy.
Để lưu lại ấn tượng tốt trước mặt cô ấy, Trần Trần luôn cẩn trọng trong từng lời ăn tiếng nói, chỉ sợ vì một câu nói hay một hành động nào đó mà khiến người mình thích sinh ra chán ghét. Vì vậy bình thường hắn chẳng dám làm bất cứ điều gì “vượt khuôn phép”.
Cũng chính vì thế, cuộc sống cấp ba của hắn đã mất đi rất nhiều niềm vui, có chăng cũng chỉ còn lại sự đơn điệu và tẻ nhạt.
Còn đám bạn cùng phòng sau khi nghe xong những chuyện thú vị của Lữ Tử Hàm cũng quay sang hỏi hắn, nhưng khi thấy hắn ấp úng ngập ngừng, bọn họ liền dùng những câu chuyện vui khác để lấp liếm qua, và từ đó về sau không bao giờ gặng hỏi hắn nữa.
Trần Trần cảm thấy rất may mắn khi thời đại học lại gặp được một nhóm anh em tốt như vậy, dù thường ngày bọn họ trông rất “tào lao”.
Thế nên mỗi khi bọn họ cần, Trần Trần luôn dốc hết sức mình.
Chẳng hạn như tối qua, cả đám say bí bét như bùn nhão, Trần Trần dù chỉ còn lại một tia lý trí cuối cùng cũng ráng kéo tất cả bọn họ về ký túc xá.
Trong nhóm chat không ai thèm để ý đến Lữ Tử Hàm, nhưng tin nhắn của gã vẫn nhảy lên liên hồi.
Toàn là những gợi ý về thân phận của cô gái kia.
Nào là xinh đẹp này, dáng chuẩn này, một mái tóc xoăn sóng lớn màu trà sữa... cùng hàng loạt từ khóa khác.
Cuối cùng, đến cả những thông tin rõ mười mươi như hoa khôi khoa cũng tung ra rồi, thế mà vẫn chẳng có một mống nào chịu vào trả lời.
Lữ Tử Hàm sốt ruột: “Thế này mà chúng mày cũng không nhận ra à? Lâm Thanh Nhan, chính là cái cô Lâm Thanh Nhan cùng khóa với bọn mình đấy, cựu hoa khôi trường mình. Hồi mới vào đại học, bọn mình còn lập đội lẻn sang ký túc xá nữ nhìn trộm cô ấy cơ mà.”
Nhìn thấy ba chữ Lâm Thanh Nhan, những ký ức tưởng chừng đã ngủ vùi trong đầu Trần Trần dường như có dấu hiệu sống lại.
Chính cái tên này đã đồng hành cùng hắn suốt ba năm cấp ba.
Cũng chính cái tên này đã khiến hắn trong suốt quãng thời gian đại học chẳng dám bắt chuyện quá hai câu với bất kỳ cô gái nào.
Không ngờ cô ấy lại mua trúng vé cùng toa với Lữ Tử Hàm.
Nhưng mà không đúng.
Lâm Thanh Nhan cùng quê Việt Thành với hắn, còn Lữ Tử Hàm thì về Hồ Thành, quãng đường ngắn hơn mà hướng đi cũng khác nhau, sao có thể đi chung một chuyến tàu được chứ?
Rất nhanh sau đó, Trần Trần đã vỡ lẽ.
Bạn trai của cô ấy hình như là người Hồ Thành.
Xem ra là nhân dịp năm mới nên về nhà bạn trai ăn Tết rồi.
Trần Trần không nghĩ sâu xa xem tại sao cô ấy không đi máy bay hay tàu cao tốc mà lại chọn đi tàu hỏa thường.
Bởi vì tất cả những chuyện này đều chẳng còn liên quan gì đến hắn nữa rồi.
Sau khi lên đại học, Trần Trần đã buông bỏ hình bóng cô ấy trong lòng.
Điện thoại liên tục phát ra tiếng chuông ting ting, kéo dòng suy nghĩ của Trần Trần trở về thực tại.
Giang Thao: “Đi ký túc xá nữ nhìn trộm chẳng phải chỉ có một mình mày thôi à? Bản thân mày biến thái thì đừng có kéo bọn tao xuống nước theo. Với lại, cái thằng ranh con nhà mày lấy đâu ra cái phúc phận được ngồi chung toa với cựu hoa khôi thế hả, buông cô ấy ra, để tao!”
Giang Thao là người nằm giường tầng trên của Trần Trần, quê ở Lan Thành. Quãng đường về nhà của hai người gần như tương đương nhau, nếu đi tàu hỏa thường phải mất hơn hai mươi tư tiếng. Chỉ có điều hướng đi hoàn toàn trái ngược. Lần này anh ta cũng mua vé tàu cao tốc, nhưng là vé ghế mềm phổ thông, các loại vé khác đều đã bán hết sạch rồi.
Thấy cuối cùng cũng có người chịu đáp lời mình, Lữ Tử Hàm lập tức hăng hái hẳn lên.
Lữ Tử Hàm: “Đương nhiên rồi, ai bảo vận may của tao tốt quá làm chi? Bảo chúng mày một là nhà gần, hai là mua tàu cao tốc, giờ thì tiếc hùi hụi mất cả gia tài rồi chứ gì.”
Chu Vũ Dương: “Tao nhớ hình như Lâm Thanh Nhan có bạn trai rồi mà?”
Chu Vũ Dương là người bản địa Giang Thành, trong mấy người ở ký túc xá thì y là người có điều kiện nhất. Tối qua tuy là Lữ Tử Hàm cứ la hét đòi đi uống rượu, nhưng người thanh toán hóa đơn lại chính là y.
Lữ Tử Hàm: “Mày ngậm cái mồm lại giùm tao đi!”
Chu Vũ Dương buông một câu chí mạng, cả nhóm chat lập tức trở lại vẻ yên ắng.
Trần Trần lướt lên trên xem lại tin nhắn, không ngoài dự đoán, mọi người sau khi xem xong đoạn video hắn quay đều vô cùng “vui vẻ”, tỏ ra rất hứng thú với món quà của hắn.
Về điểm này, Trần Trần cảm thấy hết sức an lòng.
Các con trai cuối cùng cũng hiểu được nỗi khổ tâm của “người cha già” này rồi.
Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cả thế giới bên ngoài đã khoác lên mình một màu tuyết trắng xóa.
Chỉ thi thoảng mới le lói vài đốm đèn le lói, điểm xuyết thêm chút hơi thở nhân gian cho mảnh đất lạnh giá này.
Chỉ là tuyết dường như rơi ngày một dày hơn, mãi chẳng thấy ngớt.
Trần Trần thu hồi ánh mắt. Ở phía đối diện, trước mặt Lâm Mộ Khê vẫn dựng đứng cuốn sách “Harry Potter” kia.
Nàng thực sự rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức đã mấy lần Trần Trần suýt tưởng rằng trong khoang tàu này chỉ có một mình mình.
Đúng lúc này, màn hình điện thoại của nàng bỗng sáng lên.
Thiếu nữ đặt cuốn sách xuống, rốt cuộc cũng để lộ ra gương mặt thanh tú tuyệt mỹ của mình.
Lâm Mộ Khê mở điện thoại, là tin nhắn * do Tần Dao gửi tới.
Tần Dao: “Hi Hi, cậu đã lên tàu chưa thế?”
Hi Hi là biệt danh độc quyền mà Tần Dao đặt riêng cho nàng. Bởi vì cô luôn cảm thấy Lâm Mộ Khê tuổi còn nhỏ mà ngày nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, cô hy vọng nàng cười nhiều hơn một chút nên đã đổi chữ “Khê” trong tên nàng thành chữ “Hi”, rồi nhân đôi lên.
Lâm Mộ Khê: “Lên rồi.”
Tần Dao: “Lên tàu là tốt rồi, tàu chạy chưa cậu?”
Lâm Mộ Khê: “Chạy rồi.”
Tần Dao: “Chạy là tốt rồi. Hôm nay tuyết rơi đến quá, bên phía tớ đường xá tắc nghẽn không đi nổi luôn, kẹt cứng giữa đường, đành phải xuống đi bộ về, may mà cũng không xa lắm.”
Tần Dao cũng là người bản địa Giang Thành, hai người ở chung một phòng ký túc xá.
Ở Đại học Giang Thành, mỗi viện đều có một hoa khôi của viện đó.
Mà Tần Dao chính là hoa khôi của Viện Tài chính, đứng thứ ba trên bảng xếp hạng mỹ nhân Giang Đại.
Người đứng thứ hai là Lâm Thanh Nhan.
Còn vị trí thứ nhất, dĩ nhiên thuộc về Lâm Mộ Khê.













