Ngày Xem Mắt, Tôi Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Hào Môn – Chương 15: Đều nhờ có anh
Ngày Xem Mắt, Tôi Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Hào Môn
"Không thể nào! Làm sao nó bàn được hợp đồng khó như thế?!" Hải Tường vẫn không cam tâm. Một đứa bỏ đi sao có thể giỏi vậy được?!
"Bà nội đã nói là thật rồi! Sao nào? Anh đang nghi ngờ phán đoán của bà nội à?!" Cô dùng chính chiêu của hắn để áp chế hắn.
Quả nhiên, Hải Tường không dám nói gì nữa!
"Mày đắc ý cái gì?! Lần này chỉ là mày gặp may thôi! Kể cả tao đi bàn cũng sẽ làm được thôi!" Hắn cứng miệng.
"Dù là may mắn hay không thì tôi cũng đã làm được. Vụ cá cược lúc nãy tôi thắng rồi! Anh phải thực hiện lời hứa của mình đi chứ!" Cô nhướn mày nhìn hắn. Cô là người có thù tất báo!
"Tô Tiểu Thất! Mày đừng có quá đáng! Đừng tưởng gặp may một chút là có thể cưỡi đầu cưỡi cổ tao!" Hải Tường tức giận. Hắn là đích tôn, sao có thể xin lỗi và tự tát mặt trước đứa em gái bị hắt hủi này?
"Đúng đấy Tiểu Thất, mọi người là người nhà cả, đừng có gay gắt thế!" "Nói thật thì MC đồng ý ký chắc là do tầm ảnh hưởng của nhà họ Tô ngày càng cao, công lao này là của chung mọi người!" Đám thân thích bắt đầu nói giúp cho Hải Tường để nịnh bợ.
Tô Tiểu Thất lạnh lùng nhìn đám người này. Thật là một lũ không biết xấu hổ! Rõ ràng là Hải Tường tự đòi cá cược, giờ cô lại thành người không hiểu chuyện!
"Vốn dĩ tôi cũng định không tính toán, nhưng mà Tô Hải Tường vừa nói nếu nuốt lời anh ta là đồ con rùa, mà con rùa chẳng phải đang chửi bà nội là..." Cô cố ý lôi bà cụ vào cuộc.
Bà cụ nghe vậy thì giận tím mặt. Thằng cháu ngoan này! Nó mà là rùa thì bà là rùa già sao?!
"Hải Tường! Thua thì phải chịu!!" Bà cụ khó chịu lên tiếng.
Mọi người không dám nói giúp nữa. Hải Tường mặt mũi tối sầm như vừa ăn phải phân.
"Xin lỗi!" Hắn nghiến răng nhìn cô với ánh mắt hiểm độc.
"Còn gì nữa?" Cô ép tới cùng!
Hắn trừng mắt nhìn cô vài giây, thấy bà nội không có ý định giúp mình, đành nhắm mắt giơ tay tát bộp một cái vào mặt mình! Trong lòng thầm thề: Tô Tiểu Thất! Coi như lần này mày hên! Sau này tao sẽ tìm cách giết chết mày!!
Tô Tiểu Thất hài lòng thu lại ánh mắt. "Bà nội, quản lý Hàn vừa nhắn tin bảo cần một số tài liệu, con phải về chuẩn bị ạ."
Bà cụ tươi cười hớn hở: "Con cứ đi làm việc của mình đi, cần bà hỗ trợ gì cứ nói."
Sau cuộc họp, cô ra về thì ba cô đuổi theo. "Tiểu Thất! Đợi đã!"
Cô quay lại, thầm nghĩ chắc lần này ba đã thấy được sự xuất sắc của mình rồi.
"Hợp đồng là con bàn được thật sao?" Tô Đức Xương vẫn thấy kỳ lạ.
"Vâng, là con làm ạ."
"Tốt lắm! Con có tiến bộ đấy!" Ông gật đầu hài lòng. Lần đầu tiên cô cảm nhận được sự công nhận từ ba. Nhưng câu tiếp theo lại khiến cô đau lòng.
"Chắc quản lý Hàn đó nhắm trúng nhan sắc của con rồi! Cấp cao của MC không tầm thường đâu, con phải biết nắm bắt! Lần sau gặp nhớ ăn mặc đẹp vào! Phải giữ chặt người đàn ông như thế!!"
Cô cạn lời. "Ba, con có việc, con đi trước đây."
Hóa ra trong mắt ba, cô chẳng có tài cán gì ngoài cái mặt đẹp!
"Đúng rồi! Nhớ ly hôn với thằng tài xế đó đi! Đừng để nó làm ảnh hưởng đến việc con gả vào hào môn!!" Ông hét theo sau lưng cô. Cô buồn bã bước nhanh đi. Muốn có được tình thương thật sự từ ba đúng là ảo tưởng mà!
Điện thoại rung lên, là Thẩm Cẩn Xuyên gọi tới. Sau chuyện vừa rồi, cô thấy có cảm tình với anh hơn hẳn.
"Alo?" "Ở đâu? Tôi qua đón." Giọng anh trầm ấm, đầy từ tính. "Anh tan làm rồi sao?" "Ừm, sếp đi công tác nên tôi về sớm được." "Vâng, vậy chúng ta hẹn ở quán lẩu nhé! Tôi gửi địa chỉ cho anh!"
Ở một diễn biến khác, Tô Hải Tường đang tìm đến chỗ ở của bà cụ để bày trò xấu.













