Ngày Xem Mắt, Tôi Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Hào Môn – Chương 11: Anh ta vậy mà lại hiểu
Ngày Xem Mắt, Tôi Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Đại Lão Hào Môn
Tô Tiểu Thất thấy An Hạo Thiên đang đi về phía mình, hơn nữa chỉ có một mình hắn. Thế nhưng, cô căn bản không muốn để ý đến tên tra nam này, xoay người định bỏ đi. An Hạo Thiên lại bám theo sát nút.
"Tiểu Thất, nhà chúng ta và MC luôn có hợp tác, dự án Kim Hải Ngạn anh có thể giúp em!" An Hạo Thiên nói một cách không biết xấu hổ.
Tô Tiểu Thất đương nhiên biết rõ An Hạo Thiên có bao nhiêu cân lượng: "Oa! Thật sao! Nếu đã vậy, để tôi đi nói với bà nội một tiếng, giao nhiệm vụ vinh quang này cho anh và Tô Y Y nhé!"
Một câu nói của Tô Tiểu Thất lập tức vạch trần An Hạo Thiên. Hắn sững sờ vài giây, ngượng ngùng nói: "Anh... anh chỉ muốn giúp em thôi, Tiểu Thất! Em đừng có cự tuyệt người khác như vậy! Anh biết chuyện trước kia là anh không đúng, nhưng anh là đàn ông, anh cũng có nhu cầu sinh lý."
Những lời vô liêm sỉ như vậy, Tô Tiểu Thất không tài nào nghe nổi nữa!
"Vậy thì anh mau đi tìm Tô Y Y đi, cô ta mới chính là chuyên gia giải quyết nhu cầu sinh lý cho đàn ông đấy!" Tô Tiểu Thất lườm An Hạo Thiên một cái rồi rảo bước rời đi.
Nhưng cô lại bị An Hạo Thiên nắm tay lôi kéo: "Tiểu Thất! Chỉ cần em đồng ý làm tình nhân của anh, anh đảm bảo cho em ăn sung mặc sướng, cho em đủ tiền tiêu xài!"
"Cút đi!!" Tô Tiểu Thất bị quấy rầy, định giơ tay tát cho hắn một cái.
Nhưng... "Bộp!"
Một tiếng động trầm đục vang lên, An Hạo Thiên đã bị một người nhanh chân hơn đá văng xuống đất!
"A—— Ai dám đánh bổn thiếu gia?!" An Hạo Thiên đau đớn nằm bò dưới đất, ngẩng đầu lên thấy trước mặt là một người đàn ông cao lớn vạm vỡ!
"Là anh?!" Tô Tiểu Thất kinh ngạc nhìn người đàn ông đó, hóa ra chính là anh chồng hờ của cô, Thẩm Cẩn Xuyên!
"Có bị bắt nạt không?" Thẩm Cẩn Xuyên quan tâm nhìn cô.
"Không có." Tô Tiểu Thất mỉm cười lắc đầu. Lần đầu tiên được bảo vệ kịp thời như vậy, trong lòng cô cảm thấy ấm áp vô cùng!
"Thằng tài xế nghèo kiết xác kia! Dám đánh bổn thiếu! Bổn thiếu sẽ bắt mày phải trả giá!!" An Hạo Thiên không phục gào lên.
Gương mặt tuấn tú của Thẩm Cẩn Xuyên hiện lên vẻ khó chịu, đôi lông mày kiếm khẽ nhếch, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm An Hạo Thiên.
"Anh đợi tôi! Để tôi xử lý!" Tô Tiểu Thất sợ An Hạo Thiên thực sự trả thù Thẩm Cẩn Xuyên nên vội vàng nói. Sau đó cô tiến về phía hắn, lấy điện thoại ra đe dọa: "Nếu anh dám động vào anh ấy, tôi sẽ lập tức gửi đoạn ghi âm anh đòi tôi làm tình nhân cho truyền thông! Tôi sẽ khiến anh thân bại danh liệt!"
Đồng tử An Hạo Thiên co rụt lại: "Cô ghi âm rồi?!"
"Nhảm nhí!" Tô Tiểu Thất hừ lạnh một tiếng.
"Tô Tiểu Thất! Cô thâm độc thật đấy!" An Hạo Thiên uất ức nói, nhưng cũng không dám kiêu ngạo nữa. Dù sao hắn cũng sắp kế thừa gia nghiệp nhà họ An, không thể để thanh danh có tì vết được!
Tô Tiểu Thất thấy An Hạo Thiên đã chùn bước mới yên tâm đi về phía Thẩm Cẩn Xuyên: "Yên tâm đi! Anh ta không dám làm gì anh đâu."
Thấy dáng vẻ lo lắng cho mình của Tô Tiểu Thất, tâm trạng Thẩm Cẩn Xuyên rất vui vẻ: "Lên xe, chúng ta về nhà."
Tô Tiểu Thất gật đầu, cùng anh lên xe rời đi.
Đêm, tại khu biệt thự. Sau khi ăn cơm xong, Tô Tiểu Thất trốn trong phòng viết phương án. Phía nhà họ Tô hối thúc rất gấp, bắt cô ngày mai phải sang MC bàn chuyện hợp tác. Thế nhưng đến giờ cô vẫn chưa hẹn được người phụ trách dự án Kim Hải Ngạn! Tuy nhiên, việc thiết kế phương án trước là quan trọng nhất!
"Cộc cộc cộc!" Khi cô đang vắt óc suy nghĩ, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
"Mời vào." Tô Tiểu Thất dụi mắt nói.
Thẩm Cẩn Xuyên bưng một ly sữa nóng đi vào, đặt cạnh bàn cô: "Muộn thế này rồi sao chưa nghỉ ngơi?"
Anh đứng cạnh cô, nhíu mày. Tô Tiểu Thất lúc này mắt đã mỏi nhừ vì buồn ngủ, cô ngáp một cái: "Cảm ơn anh đã bưng sữa, nhưng đêm nay tôi chỉ có thể uống cà phê thôi vì phải thức đêm mới tỉnh táo được."
Nói xong, cô định cầm bình giữ nhiệt lên uống cà phê để "kéo dài mạng sống" thì bị Thẩm Cẩn Xuyên cướp lấy: "Đêm hôm uống cà phê, muốn làm gấu trúc à?"
Tô Tiểu Thất ngẩn ra: "Tôi phải hoàn thành một phương án rất gấp, không còn cách nào khác!" Cô cũng đâu muốn có quầng thâm mắt!
"Phương án?" Thẩm Cẩn Xuyên nhíu mày nhìn vào máy tính xách tay của cô.
"Đây là phương án tôi chuẩn bị đi bàn hợp tác vào ngày mai. À mà thôi, nói với anh anh cũng chẳng hiểu đâu..." Cô không muốn giải thích, dù sao Thẩm Cẩn Xuyên cũng chỉ là tài xế, sao hiểu được mấy thứ này.
Nhưng... "Cô muốn ký dự án Kim Hải Ngạn sao?" Thẩm Cẩn Xuyên trầm mặc nhìn cô.
Tô Tiểu Thất vô cùng ngạc nhiên, thật không ngờ anh lại đọc hiểu phương án cô viết! Đây là những thứ rất chuyên môn đấy!
"Ừm, muốn thì muốn, chỉ sợ MC không coi trọng, nên tôi muốn làm một phương án thật thu hút để xem có khiến họ thay đổi cái nhìn không, ít nhất là cho gặp mặt, nhưng tôi đang bị tắc ý tưởng..." Cô cười khổ.
"Để tôi xem giúp cho." Thẩm Cẩn Xuyên khẽ cúi người, bao bọc cô trong lồng ngực mình, bàn tay thuôn dài đặt lên tay cô đang cầm chuột, ánh mắt thâm trầm nhìn vào văn bản trên máy tính.
Mùi sữa tắm thoang thoảng từ người anh tỏa ra, hơi ấm từ cơ thể anh khiến không khí nóng dần lên! Cùng với cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh khiến đại não Tô Tiểu Thất lập tức tỉnh táo, mặt nóng bừng, tim đập loạn nhịp!
Cô mở to mắt, vội vàng rút tay về, lưng thẳng tắp không dám động đậy! "Anh... anh xem hiểu sao??" Cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ, cô lắp bắp hỏi.
"Hiểu một chút." Giọng nói trầm ấm vang lên, ngón tay anh gõ nhanh trên bàn phím.
Anh là ai chứ? Tổng giám đốc tập đoàn MC, nhân vật tài chính lừng lẫy hải ngoại, tiến sĩ trường tài chính nổi tiếng quốc tế! Một bản phương án hợp tác chỉ là chuyện nhỏ! Huống hồ dự án này còn là hợp tác với tập đoàn MC của chính anh, không ai có tiếng nói hơn anh cả!
Tô Tiểu Thất nhìn những chỗ anh sửa mà mắt sáng rực: "Trời ạ! Anh vậy mà lại chuyên nghiệp thế!!" Cô thấy anh đã sửa một chỗ sai, mà đó lại còn là thuật ngữ chuyên môn!
"Cô đi uống sữa đi, để tôi chỉnh lý lại giúp cho." Thẩm Cẩn Xuyên cúi đầu nói bằng giọng trầm thấp đầy lôi cuốn.
Tô Tiểu Thất hoàn toàn tin phục thực lực của anh, lập tức nhường chỗ, còn mình thì bưng ly sữa vừa uống vừa tựa vào ghế nghỉ ngơi. Khi Thẩm Cẩn Xuyên làm xong, quay đầu lại thấy cô đã như một chú mèo nhỏ cuộn tròn trên sofa cạnh đó ngủ thiếp đi.
Anh nở nụ cười nuông chiều, gập máy tính lại, cúi người bế thốc cô lên. Ngửi thấy mùi sữa thơm tho trên người cô, anh khẽ hôn lên gò má trắng ngần của cô rồi đặt cô xuống giường, đắp chăn cẩn thận rồi nhẹ nhàng khép cửa đi ra ngoài. Sau đó, anh bấm số điện thoại của trợ lý Mộ Phong...













