Năm Năm Tù Ngục, Ngày Trở Về Cả Nhà Xin Tôi Tha Thứ – Chương 42: Nói yêu tôi là bà, mà đẩy tôi đến phát điên cũng là bà
Năm Năm Tù Ngục, Ngày Trở Về Cả Nhà Xin Tôi Tha Thứ
Cái tát này của Lâm Thiển không hề nương tay chút nào.
Từ nhỏ đến lớn, cô đã quen làm công việc nặng nhọc, lực tay không phải là thứ mà loại tiểu thư cành vàng lá ngọc như Lâm Uyển Nhi có thể so sánh được.
Một cái tát này hạ xuống, khóe miệng Lâm Uyển Nhi bị đánh rách, máu lập tức chảy ra, những giọt máu đó giọt theo cằm cô ta chậm rãi lăn xuống, làm nhuộm đỏ chiếc váy trắng được cô ta tỉ mỉ lựa chọn.
Đầu óc Lâm Uyển Nhi trống rỗng, cô ta trừng to mắt, không thể tin nổi nhìn Lâm Thiển.













