Năm Năm Tù Ngục, Ngày Trở Về Cả Nhà Xin Tôi Tha Thứ – Chương 112: Màn diễn của anh, xem nhiều chỉ thấy chán ngán
Năm Năm Tù Ngục, Ngày Trở Về Cả Nhà Xin Tôi Tha Thứ
Đôi chân Lâm Ngạn Thư khuỵu xuống, một tiếng "bốp" trầm đục vang lên khi hai đầu gối anh ta đập mạnh xuống bãi bùn lầy, tiếng động ấy nhanh chóng bị tiếng sấm rền nuốt chửng.
Trận gió gào thét cuốn theo những hạt mưa to bằng hạt đỗ, đập liên hồi lên người anh ta gây ra những cơn đau rát. Nhưng chút đau đớn thể xác này so với nỗi đau đớn xé gan xé ruột trong lòng anh ta thì chẳng đáng là gì.
Nước mưa xối xả từ trán, chảy dọc theo hai bên má anh ta không ngừng nghỉ, từ lâu đã chẳng thể phân biệt nổi đâu là giọt nước của đất trời, đâu là giọt nước mắt hối hận của bản thân.
Tiếng gào khóc thảm thiết của anh ta bị cuồng phong xé thành từng mảnh vụn, vị chát tanh của máu tràn lên từ cổ họng hòa cùng nước mưa xộc thẳng vào cuống phổi.













