Một Đêm Nhầm Phòng, Một Đời Yêu Anh – Chương 147: Chương 148: Con gái tôi, mà tôi còn không nhận ra cô ấy?
Một Đêm Nhầm Phòng, Một Đời Yêu Anh
Nghe thấy lời nói đầy xót xa ấy của Phó Minh Tu, trái tim Lâm Viên bỗng thắt lại, một dòng nước mắt cay đắng trào dâng ngập tràn khóe mi.
Suốt nhiều ngày qua, cô ăn không ngon ngủ không yên, ngày đêm túc trực chăm sóc bà ngoại, thần kinh luôn căng như dây đàn, chưa từng dám thả lỏng dù chỉ nửa giây. Cô cứ gồng mình chống đỡ, biến bản thân thành một pháo đài kiên cố, miễn nhiễm với mọi tổn thương hay mệt mỏi.
Mệt mỏi đến đâu cũng không dám than một tiếng, chỉ biết tự nhủ bản thân phải mạnh mẽ hơn nữa, kiên cường hơn nữa.













