Minh Mẫn, Thầm Thương Trộm Nhớ! Luật Sư Huo, Hãy Nhẹ Tay Một Chút! – Chương 16: Ngồi tù 20 năm vẫn là quá ngắn!
Minh Mẫn, Thầm Thương Trộm Nhớ! Luật Sư Huo, Hãy Nhẹ Tay Một Chút!
Nam người mẫu lay lay cô, rất nỗ lực bám lấy cái "đùi" vừa giàu vừa đẹp này.
"..." Chà, đây chính là niềm vui khi được một tên "trà xanh" nịnh nọt sao? Thảo nào mấy gã đàn ông không có sức đề kháng với những cô ả "trà xanh".
Giang Nam giơ tay lên, đang định xoa đầu cậu ta thì người đàn ông ngồi xéo đối diện đột nhiên lấy từ túi áo ra một chiếc bút ghi âm màu đen, đưa cho người bên cạnh:
"Diệp Minh, ngày mai đi lập hồ sơ tố cáo có luật sư biết luật phạm luật, bày mưu uy hiếp chủ tịch phòng thương mại ký hợp đồng 2 tỷ. Sẵn tiện điều tra xem những vụ án trước đây cô ta từng nhận có giở trò đen tối gì không. Tôi thấy ngồi tù 20 năm vẫn là quá ngắn."
"Khụ, được." Diệp Minh nhịn cười nhận lấy chiếc bút ghi âm. Diêm Vương sống quả nhiên là Diêm Vương sống, danh xưng này không phải tự nhiên mà có. Anh ta muốn chơi ai thì chỉ cần mấp máy môi là tiễn người đó lên đường!
Giang Nam nghe những lời của tên đàn ông tồi, nghiến răng kèn kẹt! Giây tiếp theo, cô đột nhiên nở nụ cười mê hoặc với anh, lập tức viết một tấm séc một triệu tệ quăng bừa cho một nam người mẫu, xua tay: "Các cậu về hết đi, tôi có việc chính cần bàn với luật sư Hoắc."
"..." Tùng Hoan sững sờ, chỉ bằng một chiếc bút ghi âm mà tống cô bạn thân của mình vào tù sao? Người đàn ông kia thật đáng sợ!
Đám người mẫu đi khỏi, Giang Nam lập tức đến trước mặt Diệp Minh, nghiêm mặt chìa tay ra: "Đưa bút ghi âm cho tôi, đây vốn là đồ của tôi."
"Không phải tôi không giúp cô, đây là luật sư Hoắc đưa cho tôi, cô phải tìm cậu ấy mà đòi chứ." Diệp Minh khoanh tay khư khư giữ chặt ngực.
Giang Nam nhìn Hoắc Vân Châu ngồi bên cạnh, không thèm để ý anh. Đột nhiên cô ngồi xuống cạnh Diệp Minh, nghiêng người tựa vào lưng ghế sô pha, một tay lười biếng chống cằm, nở nụ cười vô hại: "Thật sự không đưa sao?"
"Không..." Diệp Minh lắc đầu. Chữ vừa vuột khỏi miệng, Giang Nam đột nhiên giơ tay lên, tung một cú chém tay vào gáy anh ta, khiến anh ta nhắm nghiền mắt ngất xỉu. Hai tay đang ôm khư khư trước ngực buông thõng xuống.
Động tác lắc ly rượu vang của Hoắc Vân Châu khựng lại, quay sang nhìn cô, ánh mắt xẹt qua tia kinh ngạc. Cô có thể chém ngất một người đàn ông chỉ bằng một tay sao?
Giang Nam liếc anh một cái, nhếch môi, vạch áo vest của Diệp Minh ra, lấy chiếc bút ghi âm từ túi áo trong. Đang đắc ý thì cô đột nhiên phát hiện chiếc bút này vốn không phải của mình! Cô đã khắc ký hiệu hình tam giác lên bút ghi âm của cô cơ mà.
"Đồ tồi, anh lừa tôi? Chiếc bút ghi âm của tôi đâu?" Cô tức giận hỏi.
"Đồ quan trọng như vậy, sao tôi lại mang theo bên người?" Hoắc Vân Châu bình thản nhấp ngụm rượu, ý cười giấu giếm trên mặt.
Giang Nam nghiến răng. Khuôn mặt vừa rồi còn hầm hầm tức giận đột nhiên chuyển sang nụ cười dịu dàng quyến rũ, lập tức đứng dậy ngồi sát cạnh người đàn ông tồi, huých nhẹ một cái: "Ra giá đi?"
Hoắc Vân Châu quay sang liếc cô một cái, đưa ra một cái giá: "Mười tỷ."
Mười tỷ?!!!
Giang Nam hận không thể đạp anh bay ra ngoài.
"..." Tùng Hoan không khỏi thông cảm cho cô bạn thân, người đàn ông Hoắc Vân Châu này quả nhiên vẫn khó nhằn như xưa. Dây vào anh ta đúng là đòi mạng! Chậc chậc, bạn mình thật đáng thương.
"Chiếc bút ghi âm đó cũng chỉ có mấy ngàn tệ, anh ra giá như vậy có phải hơi lố rồi không?" Giang Nam cười hỏi. Mấy năm nay mới tích cóp được mười tỷ, bắt đưa hết là tuyệt đối không thể nào!
"Mười tỷ đổi lấy mấy chục năm ngồi tù của cô, có lố không?" Hoắc Vân Châu nhìn cô, khẽ nhướng đôi mày kiếm.
Giang Nam cố gắng giữ nụ cười, đột nhiên đặt tay lên đùi anh lắc lắc, gọi với giọng ngọt xớt: "Anh Vân Châu à, dù sao chúng ta cũng là bạn học bảy năm, vả lại còn từng ngủ với nhau nữa, anh có cần làm khó tôi vậy không?"
Hoắc Vân Châu gạt tay cô ra, xích sang bên kia một chút. Giang Nam đột nhiên nhảy tót lên ngồi vào lòng anh, túm lấy cà vạt của anh đung đưa: "Nếu anh không đưa bút ghi âm cho tôi, tôi sẽ không xuống đâu, ngày nào cũng bám lấy anh, tôi không dễ sống thì anh cũng đừng hòng yên ổn."
"Cô rảnh rỗi thế sao?" Anh hỏi.
Được rồi, cô không rảnh rỗi đến thế, thời gian làm việc đều đã kín lịch cả rồi... Cô ghé sát tai anh, một tay mơn trớn vuốt ve trước ngực anh đầy tính khiêu khích: "Vậy lúc nào rảnh tôi sẽ bám lấy anh, để buổi tối anh cũng không được yên thân. Rốt cuộc anh có đưa cho tôi không?"
Hoắc Vân Châu vốn không đáp lời cô, đột nhiên hất cô từ trên đùi xuống ghế sô pha, đứng dậy bước ra ngoài.
"Hoắc Vân Châu!" Giang Nam tức tối gọi với theo anh.
Tùng Hoan chống cằm nhìn cô: "Anh ta chắc không thực sự đi tố cáo cậu đâu nhỉ?"
"Cậu không biết anh ta tuyệt tình đến mức nào sao? Quả tim đen tối của anh ta còn cứng hơn cả đá dưới hố xí, có chuyện gì mà anh ta không dám làm." Giang Nam bĩu môi nói.
"Vậy cậu phải làm sao? Tên đàn ông đó xưa nay mềm mỏng hay cứng rắn đều không ăn thua, ngay cả mỹ nhân kế cũng vô dụng, hoàn toàn không có nhược điểm gì, cực kỳ khó trị." Tùng Hoan cười nói.
"Cứ mài dần từng chút một vậy." Cô vuốt vuốt mái tóc xõa tung. Cô phát hiện ra rồi, cứ quấn lấy mài giũa anh ta thì vẫn có tác dụng.
"Tớ thấy bây giờ anh ta đối xử với cậu tốt hơn hồi đi học nhiều đấy, trước đây chưa bao giờ cho cậu lại gần, thế mà bây giờ cậu lại có thể ngồi trong lòng anh ta rồi. Có phải anh ta thích cậu rồi không?" Cô bạn thân tò mò hỏi.
"Cậu từng thấy ai thích một người mà mang thái độ như vậy chưa?" Giang Nam cười hỏi, cầm ly rượu lên uống cạn, hừ lạnh: "Anh ta chỉ là trả thù chuyện tớ ngủ với anh ta rồi gửi ảnh vào nhóm, khiến anh ta mất mặt, nên giờ cố tình chơi tớ thôi."
"Thế chẳng phải cậu tự chuốc lấy sao?" Tùng Hoan cười.
"Tớ mẹ nó bị anh ta vả mặt mười năm, còn không cho tớ vả lại anh ta một lần à? Sau này đừng để tớ ngủ với anh ta được nữa, tớ mà ngủ một lần thì đá anh ta một lần! Đá đến khi anh ta phục thì thôi." Giang Nam nắm chặt nắm đấm tức tối.
"Phụt..." Tùng Hoan nghe lời cô nói liền cười phun rượu. "Hoắc Vân Châu cứ như vị hòa thượng lục căn thanh tịnh, cậu còn có thể ngủ được lần thứ hai sao?"
"Anh ta mà là hòa thượng, thì tớ là yêu tinh..." Giang Nam cười nói, rồi rót thêm một ly rượu.
Hoắc Vân Châu trở về nhà liền đi tắm. Hơn mười phút sau, cửa phòng tắm mở ra. Anh mặc một chiếc áo choàng tắm màu trắng, cổ áo mở toang để lộ khuôn ngực săn chắc, đôi chân dài vừa bước ra đã chợt thấy... trên giường mình có một người phụ nữ với muôn vàn phong tình đang nằm nghiêng!
Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng chất lượng của anh, để lộ đôi chân thon dài trắng ngần, mái tóc dài hơi xoăn xõa tung rối bù trên nền chăn trắng muốt, một tay chống đầu, đường cong chữ S kiều diễm quyến rũ đến tận xương tủy!
"Anh Vân Châu, lại đây đi..." Giang Nam mỉm cười đầy lả lơi, đưa bàn tay trắng trẻo lên, ngón tay thon thả ngoắc ngoắc về phía anh.
Khung cảnh diễm lệ này, còn mị hoặc hơn cả hồ ly tinh!
Hoắc Vân Châu nhìn nữ yêu tinh kia, tim lỡ mất vài nhịp, giọng nói trầm thấp mang theo chút khàn khàn: "Cô vào bằng cách nào?"
"Đương nhiên là bấm mật mã rồi vào." Giang Nam cố ý vặn vẹo đôi chân trắng ngần. Đêm đầu tiên đến nhà anh cô đã nhìn lén được lúc anh nhập mật mã.
"Mặc quần áo vào rồi về đi." Anh đi đến chiếc sô pha đơn cầm chiếc váy liền thân màu xanh đậm của cô, quăng một cái bay thẳng lên người cô.
"Anh mặc cho tôi nhé?" Giang Nam cũng không giận, một chân ngoắc lấy chiếc váy duỗi thẳng ra đưa đến trước mặt anh.
Hoắc Vân Châu nhìn đôi chân thẳng tắp mảnh khảnh trước mặt, nhíu mày.
"Nếu anh không mặc cho tôi, vậy tôi ngủ ở đây nhé?" Cô cười hỏi.
Anh đưa tay giật lấy chiếc váy trên chân cô, trầm giọng gọi: "Qua đây."













