Mẹ Quý Nhờ Con – Chương 8: Hai lỗ cùng tuôn - Bắn nước tiểu dầm dề ra tay anh
Mẹ Quý Nhờ Con
Chu Kiến Dật như bị phỏng, hơi thở thoáng chốc trở nên thô nặng.
Nhưng anh không thể lùi lại.
Bởi vì hai cánh thịt láng mịn kia như có lực hút, kẹp chặt lấy đầu ngón tay anh, không ngừng mút vào trong.
Cấu tạo bên trong rất đặc biệt, vô cùng khít khao, cực kỳ nóng bỏng, tiểu huyệt của cô cũng ngập tràn sức sống mãnh liệt y như chính bản thân cô vậy.
Cảm giác ướt nóng cắn mút lấy đầu ngón tay, hòa cùng từng tiếng rên rỉ ngọt ngào, khiến dươ.ng vật vốn đang cương cứng đến phát đau của anh khẽ run lên.
Đây là lần đầu tiên Chu Kiến Dật vì một người phụ nữ mà cứng đến mức này.
Cô quá thèm chịch...
Thèm chịch đến mức khiến ngọn lửa trong lòng anh bốc lên ngùn ngụt.
Gương mặt Chu Kiến Dật lóe lên vẻ tàn nhẫn, giọng nói hơi khàn cất lên nhè nhẹ: "Muốn tôi sờ cô à?"
"Muốn..." Giản Thiến Đường sắp phát điên rồi, hai đôi chân thon thả càng dang rộng ra, phơi bày nơi yếu ớt nhất của mình ngay dưới tay đối phương.
"Được, như cô mong muốn." Khóe môi anh nhếch lên, tạo thành một nụ cười chẳng mấy tốt lành.
Tay anh lần mò đến bụng dưới của Giản Thiến Đường, ngay vị trí phía trên xương mu.
Nơi đó nhô lên một cục u nhỏ tròn trịa thấy rõ, bên trong chứa đầy thứ chất lỏng cô đang muốn bài tiết mà phải cố nhịn, phần nhô lên ấy khẽ run rẩy theo từng nhịp co thắt cơ bụng của cô.
Dưới tác dụng kép của thuốc lợi tiểu và thuốc kích dục, cô có thể nhịn đến tận bây giờ đúng là một kỳ tích.
Tay Chu Kiến Dật bóp ngay lên chỗ phồng ấy. Áo sơ mi và quần tây của anh chỉ hơi xộc xệch, trông vẫn giữ vẻ lạnh lùng cao ngạo như thường ngày, nét mặt cũng bình thản dửng dưng, nhưng bàn tay lại ấn xuống một cách gần như tàn nhẫn.
"Á! Chỗ đó, không được..."
Tiếng rên rỉ của Giản Thiến Đường lạc hẳn đi, cổ ngửa ra sau tạo thành một đường cong mỏng manh, trong họng không ngừng thét lên.
Chu Kiến Dật không hề dừng tay, cô cào cấu làm chiếc ghế sofa da kêu cọt kẹt.
"Ư... a... á á..."
Dục vọng nơi đáy mắt Chu Kiến Dật đen kịt đến tàn nhẫn, tay kia nắm lấy gò mu mềm mại của cô, lòng bàn tay to rộng bao trọn lấy chiếc bánh bao nhỏ xíu ấy, ngón cái hung hăng miết mạnh lên hạt đậu nhỏ đang sưng đỏ.
Cú miết này chính là giọt nước làm tràn ly.
Cơ thể Giản Thiến Đường chợt căng cứng, hệt như một cánh cung đang kéo hết cỡ.
"Á!!!"
Nhịn trong một thời gian dài, bàng quang đã căng phồng đến giới hạn, dưới sự kẹp ghim của cảm giác buồn tiểu tột độ và khoái cảm, Giản Thiến Đường tức khắc lên đỉnh.
Cơn cao trào ập đến cực kỳ mãnh liệt, thậm chí có thể nói là thê thảm.
Cơ vòng hoàn toàn mất kiểm soát, một dòng nước ấm nóng hòa lẫn với lượng lớn dâm thủy, ào ạt phun ra từ chiếc miệng nhỏ đang co giật liên hồi.
Cả hai lỗ cùng phun, tiếng nước xối ra nghe rõ mồn một trong căn phòng ngủ yên tĩnh khiến người ta phải đỏ mặt.
Bàn tay Chu Kiến Dật còn chưa kịp rút ra đã bị dòng chất lỏng nóng hổi kia dội thẳng vào.
Từ đầu ngón tay, đến lòng bàn tay, rồi đến cổ tay, thậm chí cả cổ tay áo sơ mi trắng cũng bị bắn ướt một mảng lớn.
Thứ chất lỏng ướt nóng, ngai ngái, lại mang theo mùi hương cơ thể thiếu nữ ấy giống như dung nham, làm bỏng rát mọi giác quan của anh.
Giản Thiến Đường giật nảy kịch liệt dưới tay anh, hai mắt lật trắng, trong cổ họng phát ra những tiếng nức nở vô nghĩa. Hai chân cô đạp thẳng, vách thịt non nớt bên trong co thắt điên cuồng, tựa như vô số cái miệng nhỏ háu ăn đang cắn chặt lấy ngón tay anh không buông, cầu xin được đâm vào sâu hơn nữa.
Mùi vị dâm đãng trong không khí ám lấy người Chu Kiến Dật, hòa lẫn vào mùi hoắc hương sạch sẽ lạnh lùng của anh, tạo nên một mùi tanh ngọt.
Đó là mùi vị của sự mất kiểm soát hoàn toàn.
Mất vài giây, Chu Kiến Dật không nói gì, chỉ im lặng đứng sững tại chỗ, ánh mắt tối sầm lại khiến người ta phát hoảng, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc và nhịp tim đập thình thịch của chính mình.
Ngón tay anh vẫn cắm trong cái nơi nhầy nhụa đó, trong lòng bàn tay đầy rẫy thứ nước cô vừa phun ra, dính cả lên người.
Giản Thiến Đường hoàn toàn mất kiểm soát biểu cảm giữa khoái cảm tiểu tiện không tự chủ và sự nhục nhã. Vẻ đẹp thánh thiện từ ý chí chống lại sự sa ngã trước đó đã bị tước đoạt sạch sẽ, giờ chỉ còn lại sự đắm chìm trong nhục dục nguyên thủy nhất, thần hồn điên đảo.
Côn thịt của Chu Kiến Dật vẫn cứng đến phát đau, không chỉ thể xác đang gào thét khát khao, mà một loại khoái cảm cấm kỵ đáng sợ hơn như vừa được mở van, chạy dọc theo dây thần kinh của anh trào dâng.
Đó là một thứ khoái cảm tâm lý không thể diễn tả bằng lời.
Cảm giác thao túng khi chứng kiến một sinh vật xinh đẹp, kiêu ngạo hoàn toàn sụp đổ, tè dầm và biến thành nô lệ của dục vọng ngay trong tay mình khiến da đầu anh tê dại, các cơ lưng căng cứng thành từng khối cũng không giấu nổi sự run rẩy.













