Mẹ Quý Nhờ Con – Chương 29: Chỉ có cái huyệt non vừa chặt vừa dâm này của cô mới có thể khiến tôi cứng đến mức này
Mẹ Quý Nhờ Con
Một cú xoa nắn đánh thẳng vào tử huyệt, Chu Kiến Dật hít một hơi lạnh, gậy thịt to lớn đột ngột bật nảy, đập mạnh vào cằm Giản Thiến Đường, quy đầu to lớn lướt qua làn môi đỏ mọng của cô.
Trong cổ họng Chu Kiến Dật phát ra một tiếng rên rỉ, dươ.ng vật sướng đến mức run rẩy.
Cảm giác trật tự nghiêm ngặt trong đáy mắt anh đã bị dục vọng nồng đậm thiêu rụi, anh đưa tay ra, giữ chặt lấy sau gáy Giản Thiến Đường.
Ngay cả trong khoảnh khắc chật vật mất kiểm soát như thế này, động tác của anh vẫn mang theo lực đạo không thể chối từ, anh nhìn chằm chằm vào đôi môi hồng nhuận của cô:
"Muốn thấy tôi sa đọa sao?... Vậy thì nuốt nó vào đi."
Giản Thiến Đường nghe lời mở cánh môi, ngoan ngoãn ngậm nó vào trong miệng.
Khoang miệng ấm áp ẩm ướt lập tức bao bọc lấy quy đầu cứng như sắt, sống lưng Chu Kiến Dật tỳ chặt vào đầu giường, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Cảm giác được bú mút thật sự quá tốt, dươ.ng vật cương cứng hoàn toàn của anh lấp đầy khoang miệng cô, quy đầu chạm thẳng vào nơi sâu nhất.
Cuống họng mềm mại kia thắt chặt lấy anh, chiếc lưỡi linh hoạt liếm láp trên thân gậy, đại não Chu Kiến Dật lâm vào trạng thái đình trệ, cơ bụng căng cứng như sắt, có cảm giác như cả tủy sống cũng bị cô hút đi mất.
"Ư... a..." Chu Kiến Dật thậm chí không kìm được tiếng gầm nhẹ trong cổ họng, anh ưỡn hông thúc mạnh vào khuôn miệng nhỏ nhắn của cô vài cái, nhìn đôi má cô phồng lên, khóe miệng bị căng đến trắng bệch trông thật chật vật, nhưng anh lại càng thêm hưng phấn.
Âm hộ của Giản Thiến Đường do trước đó bị ma sát quá mạnh nên có chút tổn thương nhẹ, vừa mới bôi thuốc xong, giờ phút này lại bị dâm thủy làm cho ướt đẫm, chiếc quần lót mỏng dính sát vào, rất khó chịu.
Chẳng có cách nào cả, ở trước mặt Chu Kiến Dật, cô luôn vô cùng ướt át.
Hai chân Giản Thiến Đường khó chịu cựa quậy trên ga giường, Chu Kiến Dật thấy vậy cũng không thỏa mãn với việc chỉ dùng miệng.
Lần đầu nếm trải mùi vị tình dục, anh đương nhiên là mê luyến cái huyệt nhỏ dâm đãng mà chính tay mình đã phá trinh kia hơn.
Chu Kiến Dật giữ lấy gậy thịt rút ra khỏi miệng Giản Thiến Đường, gạt chiếc quần lót sang một bên, nhắm thẳng vào nơi bí mật còn mê hồn và chặt chẽ hơn.
Phần đầu trơn tru thúc vào trong, ngập một đoạn, cảm nhận được sự lầy lội ướt át của cô, Chu Kiến Dật không chần chừ nữa, nhân lúc lối nhỏ đang trơn trượt mà đâm thẳng một mạch vào sâu bên trong.
"Mẹ kiếp..." Vừa mới cắm vào, Chu Kiến Dật đã thở dốc thốt ra một câu chửi thề, bên trong cô còn mềm và hút chặt hơn, rõ ràng buổi chiều vừa mới bị anh đâm mở ra, vậy mà giờ lại kẹp chặt đến thế.
Dù Chu Kiến Dật không phải kẻ đam mê sắc dục, nhưng bản năng đàn ông đã ăn sâu vào xương tủy, anh cũng đại khái biết được thân thể cô không phải hạng tầm thường, mọi chỗ đều hợp ý anh, bên trong huyệt nhỏ cứ quấn quýt lấy anh không buông, nói cô là loại dâm phụ sinh ra để cho anh giải tỏa dục vọng cũng không quá lời.
Dục hỏa tích tụ hơn ba mươi năm cuối cùng cũng tìm được van xả, cả buổi chiều nay dươ.ng vật của Chu Kiến Dật chưa từng mềm đi, ngay cả việc lát nữa có cuộc họp anh cũng quên khuấy mất, trong thời gian ngắn đã lần thứ hai vùi mình vào trong huyệt dâm, hăng hái đâm chọc, gậy thịt hung tợn được bôi đầy dịch thủy bóng loáng, thay đổi góc độ đâm vào sâu trong huyệt.
Cảm giác căng trướng khiến cả người Giản Thiến Đường bủn rủn, cô mệt lử ngồi thụp xuống người Chu Kiến Dật, rên rỉ mê loạn:
"To quá! Ư... a, dươ.ng vật của Sở trưởng vừa xấu vừa hung dữ... mấy sợi gân bên trên trông thật đáng thương."
"Đáng thương sao, vậy thì thỏa mãn nó cho tốt đi."
Ánh mắt Chu Kiến Dật đen thẫm, thúc mạnh lên từng cú một, túi tinh đập vào cặp mông mềm mại của cô mà nghiền nát.
Giản Thiến Đường bị đâm tới mức lắc lư, bộ ngực trắng ngần đung đưa trước mắt anh, đôi chân lúc nãy còn kêu đau giờ lại uốn éo đầy quyến rũ, bất chấp tất cả mà kẹp chặt lấy anh:
"Ưm... a... có phải bình thường phu nhân không thỏa mãn được thứ này của ngài, nên mới khiến ngài nhịn đến mức này không..."
Cảm giác mút mát mềm mại như đang xoa bóp cho những sợi gân xanh đang căng phồng trên dươ.ng vật của anh, bàn tay Chu Kiến Dật siết chặt lấy eo Giản Thiến Đường, mang theo sự hung bạo như mất kiểm soát, đâm dươ.ng vật của mình sâu hơn vào nơi sâu thẳm của miệng nhỏ, anh ngửa đầu, cảm nhận sự ấm áp siết chặt đến nghẹt thở của cô.
"Biết thế là tốt rồi, người phụ nữ nào mà nhiều nước như cô, thèm bị chịch đến thế chứ? Cũng chỉ có cái huyệt non này của cô mới khiến tôi cứng đến mức này, hửm? Còn kẹp à? Chịch chết cô..."
Những lời dâm dục cực kỳ thô tục thốt ra từ khuôn miệng cao quý của Chu Kiến Dật, kèm theo tiếng thở dốc nặng nề, lọt vào tai Giản Thiến Đường một cách vô cùng tự nhiên.
Trong đôi mắt đen của Chu Kiến Dật là dục vọng không chút che giấu, anh vỗ một cái lên bờ mông vểnh mềm mại của cô, xương mu dưới hông thúc vào cô liên hồi:
"Không phải muốn t.inh d.ịch sao? Tự mình lắc đi, cho cô mười phút, làm cho tôi bắn ra."
Anh vùi đầu vào khe ngực cô cắn mút: "Nếu không, tội danh làm chậm trễ công việc của lãnh đạo, cô gánh không nổi đâu..."
Giản Thiến Đường nghe lời, nơm nớp lo sợ ôm chặt lấy cổ anh, trong mắt đã ầng ậng nước, cô dang rộng chân chủ động ngồi xuống dươ.ng vật của anh, cặp mông nhấp nhô, lực đạo mềm mại trong huyệt đạo lên xuống phập phồng, nuốt trọn lấy anh.
"Sở trưởng, bắn cho em, bắn vào cái huyệt dâm của Đường Đường đi. Ưm... đầy quá, chạm đến tử cung rồi, Đường Đường trời sinh đã là con điếm thèm chịch, muốn ăn t.inh d.ịch của ngài..."













