Mê Hoặc Sau Kết Hôn – Chương 5: Rác rưởi thì nên ở trong thùng rác
Mê Hoặc Sau Kết Hôn
Lần thứ hai vào phòng chủ tịch.
Ở đây rất rộng, rất thoáng đãng, ngoài một chiếc bàn làm việc rộng lớn, một bộ sofa, bên trong sofa còn có một chỗ uống trà.
"Mệt thì vào bên trong ngủ một chút." Anh đi về phía bàn làm việc, cằm hất hất.
Lạc Chu theo hướng của anh nhìn nhìn, căn phòng nhỏ bên cạnh bàn làm việc của anh, chỗ này đúng là khá giống một ngôi nhà, không giống nơi tối hôm đó.
Hù~ đây lại đang nghĩ cái gì thế này? !
"Tôi ngồi sofa bên ngoài là được rồi." Cô lùi về sau.
"Tùy em." Duật Chiến đi lại trước bàn làm việc, ngồi xuống, bắt đầu xử lý văn kiện.
Lạc Chu không đi vào, mà lựa chọn ngồi trên sofa chờ đợi.
Không biết đã qua bao lâu, Lạc Chu tối qua ngủ không ngon đã nằm trên sofa ngủ thiếp đi.
Duật Chiến ngồi ở bàn làm việc vẫn liên tục xem văn kiện, xử lý công việc, hình như luôn có sức lực dùng không hết vậy.
Rõ ràng tối qua hai người làm cùng một chuyện, anh mới là người tốn sức hơn, sao lại nhiều năng lượng đến thế?
Khi cô tỉnh dậy đã là một giờ sáng.
Duật Chiến đứng bên cửa sổ sát đất, nhìn bao quát toàn bộ cảnh đêm của thành phố.
Không khó để nhận ra, vóc dáng của anh đã qua luyện tập, vai rộng eo thắt, tay áo xắn lên tùy ý mơ hồ có thể nhìn ra gân xanh nổi lên trên cánh tay anh.
Cô đỡ lấy chiếc cổ bị trẹo, đau đớn ư ừ hừ nhẹ, chiếc áo vest đen trên người theo đà cô đứng dậy mà chậm rãi trượt xuống.
"Anh không ngủ sao?"
Cô còn tưởng anh làm xong việc sẽ về phòng bên trong ngủ.
"Thang máy sửa xong rồi."
"Ồ."
"Đưa em về." Anh chậm rãi xoay người.
"Không cần, tôi xuống tầng bắt xe là được." Lạc Chu cầm lấy túi xách.
Duật Chiến cầm lấy áo khoác, bám sát theo sau.
Lạc Chu có chút không tự nhiên, anh giống như keo dán chó vậy, luôn cảm thấy không vứt bỏ được.
Cô đi ra ngoài, còn chưa ra khỏi bãi đỗ xe, phía sau liền vang lên một hồi tiếng còi xe, cô nhích sang bên cạnh một chút, nhưng chiếc xe màu đen vẫn bấm còi.
Cô theo tiếng nhìn qua.
"Lên xe."
Giọng nói người đàn ông, trầm thấp, có từ tính, ánh mắt đen thẫm dưới gọng kính khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo.
Lạc Chu siết chặt túi xách, do dự một chút, vẫn lên xe.
Ngay lúc này, một chiếc xe biển số BMW 290 bẻ lái gấp liền nhanh chóng chạy ra khỏi bãi đỗ xe ngầm.
"Ồ--" Trong bãi đỗ xe vang lên tiếng xe bị trượt bánh.
Ánh mắt hai người trong xe cùng nhìn theo, cho đến khi chiếc xe biến mất trong hầm xe.
Khôi phục lại tinh thần Lạc Chu gấp gáp kéo kéo chiếc váy, chiếc váy ngồi xuống cứ nhích về sau, sắp nhích đến tận gốc đùi rồi.
Cũng không biết anh tìm ai mua bộ này, mặc vào thật gượng gạo, ngay lúc cô khẽ di chuyển thân thể.
Một chiếc cúc trước ngực bung ra.
"••…•" Duật Chiến liếc nhìn một cái, trong chớp mắt liền thu hồi ánh mắt, yết hầu không tự chủ được lăn lộn.
Lạc Chu vội vàng che lại, mặt còn đỏ hơn quả hồng.
Cô là người được công nhận có vóc dáng đẹp, nhưng mà, cũng không to đến thế đâu……
Cả hai đều không lên tiếng, trong không gian chật hẹp tràn ngập sự ngượng ngùng.
Duật Chiến ném chiếc áo vest đen ở ghế sau cho cô.
Lạc Chu tâm đầu ý hợp mặc bộ quần áo vào.
Giữa đường, anh dừng xe, đến góc đường rẽ mua một phần chè có tên là: 'Liên Hương Tích Ngọc'.
Mùi vị rất nhạt, nhưng cô có thể ngửi ra được, bởi vì đó là món Lạc Chu thích uống nhất.
Cô còn tưởng là anh mua cho người phụ nữ nào ở nhà, không ngờ lúc lên xe trực tiếp đưa cho Lạc Chu.
"Cầm lấy." Giọng điệu nhạt nhẽo.
Lạc Chu ngẩn ngơ một chút, nhận lấy: "Cảm ơn."
'Liên Hương Tích Ngọc', nó được nấu từ hạt sen, gạo lức, cao khỉ, bách hợp thành chè, mỗi lần đi dạo phố cô đều sẽ mua một phần, cửa hàng này, mở đến ba giờ sáng vẫn sẽ có người xếp hàng mua.
Anh, sao lại biết?
Căn nhà cô thuê ở 【Mai Hoa Uyển】 không xa công ty, lúc này đêm đã về khuya, Duật Chiến đỗ xe dưới tầng nhà cô, nhìn cô đi vào thang máy.
Anh ngẩng đầu lên, chưa đầy một phút sau, tầng 16 thắp sáng đèn, lúc này anh mới khởi động xe, trở về công ty.
Bước ra khỏi thang máy, Lạc Chu liền nhìn thấy trên đất một bó hoa uất kim hương (tulip) màu vàng, còn có một ly cà phê đã lạnh ngắt.
Cảnh tượng này, đúng là có chút giống đến đưa ma••••••
Xui xẻo! Tâm trạng vừa mới hồi phục hình như lập tức lại trở nên u ám.
Nhớ Chung Húc từng nói một câu thế này: Rác rưởi, thì nên ở trong thùng rác!
Chân mày cô nhíu lại, nhặt ly cà phê lên, ném vào thùng rác bên cạnh.
Lại ngoảnh đầu nhìn nhìn bó uất kim hương, cô siết chặt bàn tay nhỏ, chiếc giày cao gót màu đen nâng lên, một giò đá nó đến bên cạnh thùng rác.
Vân tay mở khóa, bước vào ngôi nhà nhỏ đã nhung nhớ từ lâu.
Cô cởi chiếc áo khoác rộng không vừa vặn ra, thay dép đi trong nhà bước vào phòng tắm.
Lăn lộn rất lâu, mới từ phòng tắm bước ra.
Cả người nhẹ nhõm~
Lúc này đã là hai giờ đúng, cô khởi động lại điện thoại.
May quá, điện thoại không sao.
Điện thoại vừa mở, liền nghe thấy một tràng tiếng ting ting, mấy chục tin nhắn oanh tạc.
Cô ngay cả nhìn cũng không nhìn, nhấn tất cả đã đọc không trả lời, tuy nhiên•
Tần Hằng: 【Gọi điện không thấy em nghe, gửi tin nhắn không thấy em hồi đáp, anh lo cho em quá, hoa là hôm nay mới hái tươi nguyên, hy vọng em thích.】
Yêu anh ta nhiều năm như vậy, anh ta vẫn lãng mạn như thế, nhưng sự lãng mạn của anh ta quá mức tràn lan, dễ làm người ta chìm đắm nhất.
Anh ta cũng không hổ danh là đại sư, cung cấp dịch vụ miễn phí cho phụ nữ.
Lạc Chu tuy là gia đình đơn thân, nhưng mẹ là người có tam quan cực kỳ chuẩn mực, dưới sự hun đúc của mẹ, cô khắc kỷ giữ lễ, cho dù là đã đến bước bàn chuyện cưới xin, nhưng vẫn chỉ giới hạn ở hành vi nắm tay đơn giản này.
Ngày diễn ra hoạt động triển lãm thời trang Quốc khánh, lúc dọn dẹp giải tán đám đông, cô đã nhìn thấy Tần Hằng ngày thường không hay đi dạo phố.
Mặc dù cô đã sớm biết mối quan hệ lén lút sau lưng của hai người này, nhưng khi tận mắt nhìn thấy anh ta và Liệu Nhàn dây dằng dây dưa, nũng nũng nịu nịu trên đại lộ, vẫn cảm thấy như vạn mũi kim đâm vào cổ họng đau đớn.
Mà cảnh này cũng vừa hay bị Duật Chiến và Thẩm Ngôn nhìn thấy.
Sắc mặt cô không bình thường, cũng chính là lúc đó, Thẩm Ngôn và Duật Chiến đã bàn về chuyện này.
Cho nên mới có chuyện ở tiệc mừng công, cô uống nhiều như vậy•
Nghĩ đến đây, cô thần xui quỷ khiến mở * của Duật Chiến ra.
Nhìn cái * này, cô ngẩn ngơ rất lâu, cô lại nhìn nhìn chiếc áo vest bên cạnh, còn cả phần chè bên cạnh, nhớ tới câu nói nực cười hôm đó anh nói.
'Có muốn thử làm Duật phu nhân không?'
Cô thất thần.
Dù có thiếu đàn ông đến mấy cũng không thể tìm như thế này!
Anh đường đường là một tổng tài, sao lại thích một nhân viên nhỏ bé như mình?
Anh lại không phải đến để xóa đói giảm nghèo, sao lại có thể tìm đến mình chuẩn xác như vậy, đây chẳng phải là mù mắt chó rồi sao?
Lại nhìn nhìn nhật ký bạn bè, bùng nổ rồi, mọi người đều đang cảm thán Lạc Chu liều mạng làm việc, còn ở công ty tăng ca.
Lúc này, cô nhìn thấy một đại diện quen thuộc.
Duật Chiến, đã ấn thích cho cô……
Anh chẳng lẽ là vì nhìn thấy nhật ký bạn bè, cho nên mới xuống tầng tìm cô sao? !
Không không không, chuyện này tuyệt đối không thể nào.
Cô âm thầm thu điện thoại lại, ném sang một bên, bắt đầu mở chè ra.
Nhấp một ngụm nhỏ, thật ngọt!













