Mê Hoặc Sau Kết Hôn – Chương 20: Tôi đáng sợ lắm sao
Mê Hoặc Sau Kết Hôn
"Hôm nay tâm trạng cậu tốt nhỉ!" Lạc Chu vừa tới vị trí làm việc, Diệp Lệ liền ghé sát lại gần, nhìn cô mặt mày hồng hào, giống như được nuôi dưỡng tốt vậy.
"Thế sao? Rõ ràng thế à?" Lạc Chu khẽ cười.
Mặt mày hồng hào, có một khả năng nào đó là do bị đánh không.
"Hai ngày trước tớ thấy Tần Hằng cầm hoa đợi cậu ở cổng công ty, có phải cầu hôn rồi không?" Chuyện hóng hớt của Diệp Lệ làm cô không kịp đỡ.
"Tần Hằng, anh ta không xứng." Cô đem chuyện của Tần Hằng và Liệu Nhàn nói mười mươi cho Diệp Lệ nghe, Diệp Lệ sợ đến vã mồ hôi hột.
Chó sói sóng đôi với hổ báo, hai con người này cũng coi như là xứng đôi.
"Thế bây giờ cậu ở đâu? Cậu cho tớ cái địa chỉ đi, như thế tớ mới yên tâm được." Diệp Lệ dọn dẹp bản thảo thiết kế.
Cô tổng không thể nói cô ở cùng với sếp được.
"Bây giờ chỉ là ở tạm nhà bạn thôi, tới lúc xác định được chỗ ở tớ mới nói cho cậu biết."
Lạc Chu không hề nói chuyện cô kết hôn cho Diệp Lệ biết.
"Tần thời trang của nước S nghe nói phải đi trước hai ngày, cậu đã chuẩn bị xong chưa?" Diệp Lệ hỏi.
Lạc Chu đầu óc nóng lên, lại quên mất chuyện này.
Tuần lễ thời trang nước S, các nhà thiết kế lớn đều sẽ tham gia, nếu như có thể quen biết nhà thiết kế kỳ cựu, thế thì đúng là tài sản khổng lồ rồi.
"Cô Lạc." Lúc này Nam Hoài cầm tài liệu đi về phía Lạc Chu: "Đi thôi, Duật tổng tìm chúng ta thảo luận chuyện tuần lễ thời trang."
"Bây giờ sao?"
"Ừm."
"Được."
Lại một lần nữa lên tới tầng 30, cô có chút thấp thỏm.
"Đừng căng thẳng, Duật tổng người tuy trông có vẻ khó quen, nhưng bình thường vẫn rất dịu dàng, rất dễ nói chuyện, chỉ cần không phải phạm phải chuyện gì lớn, anh ấy sẽ không làm gì cô đâu."
Nam Hoài thấy Lạc Chu mặt mày căng thẳng, không khỏi trấn an.
Hừ, anh ta dịu dàng sao? So với đêm hôm đó, cô là một chút cũng không nhìn ra sự dịu dàng của anh ở đâu cả, anh rõ ràng là một con dã thú.
Lạc Chu mím môi cười, gật đầu ừm một tiếng, không nói gì.
"Cốc cốc cốc--"
"Vào đi."
Anh ngồi trên ghế sofa, chiếc kính không gọng lười biếng treo trên sống mũi cao ngất của anh, trên bàn trà đặt mấy bản tài liệu, chân mày anh nhíu chặt, hình như là gặp phải bài toán khó nào đó.
Cây bút trong tay dừng mãi trên tay, nhìn bản tài liệu trong tay không biết phải bắt đầu từ đâu.
"Duật tổng." Nam Hoài.
"Ngồi đi." Anh không hề ngẩng đầu.
Nam Hoài và Lạc Chu ngồi đối diện anh.
"Ở đây có hai bản tài liệu, hai người xem qua trước đi."
Thẩm Ngôn bên cạnh chia hai bản tài liệu trong tay cho họ.
Lạc Chu nhìn nhìn tài liệu, đúng là không có vấn đề gì, ánh mắt cô lại dừng lại ở ba chữ 'Đồ Ngốc' này.
"Duật, Duật tổng..." Cô suýt chút nữa gọi cả họ lẫn tên anh.
"Ừm."
Anh đột nhiên ngẩng đầu, nhìn Lạc Chu, hai người bốn mắt nhìn nhau, lại giống như hai người xa lạ vậy.
"Cái người 'Đồ Ngốc' này..." Cô có chút nghi vấn.
"Trang phục triển lãm trên tuần lễ thời trang đều do các nhà thiết kế lừng danh thiết kế, duy chỉ có người 'Đồ Ngốc' này, cô ấy là ẩn danh nộp triển lãm, người khác chuyển nộp hộ, tôi muốn có được tài liệu của cô ấy, mời cô ấy làm nhà thiết kế thuê ngoài của chúng ta vào năm sau."
Duật Chiến nói xong, đặt một xấp tài liệu khác trên mặt bàn tới trước mặt họ.
Nam Hoài và Lạc Chu thì thầm bàn tán cái gì đó, trông rất bình thường, nhưng ánh mắt Duật Chiến hình như không được tốt cho lắm, ánh mắt lạnh lẽo rơi trên người Lạc Chu.
Đối diện với ánh mắt, Lạc Chu vội vàng kéo giãn chút khoảng cách.
Ánh mắt anh như một thanh kiếm sắc bén, chưa ra khỏi vỏ đã cảm nhận được sự lạnh lẽo của anh.
Nam Hoài lại không nhìn ra cái gì, dường như ông chủ của mình đều là cái bộ dạng này, anh cầm lấy tài liệu Duật Chiến đưa tới, chia một nửa cho Lạc Chu.
Thẩm Ngôn mở điện thoại ra một trang web nhà thiết kế nổi tiếng, đặt xuống mặt bàn: "Người này, tuy nhiên, trên các nền tảng lớn đều không tìm thấy phương thức liên lạc của cô ấy."
Lạc Chu cầm điện thoại lên, nhìn cái avatar quen thuộc này, cùng với những bản phác thảo tay quen thuộc đăng tải lên đó, cô gượng gạo mím môi cười, vội vàng đặt xuống.
"Nhà thiết kế công ty chúng ta đều khá là tốt, tìm nhà thiết kế trên tuần lễ thời trang, liệu có..." Lạc Chu.
"Nổi tiếng thì không mời được, không nổi tiếng thì không muốn, cái người 'Đồ Ngốc' này làm việc theo ý mình, tâm trạng tốt thì đăng sản phẩm, bản đăng ra rất nhanh sẽ bị mua đứt, chúng ta căn bản là không giật được, cho nên chỉ có thể tìm tới bản thân cô ấy, thương lượng với cô ấy, tỷ lệ thành công mới lớn hơn một chút." Thẩm Ngôn giải thích.
"Vé máy bay rạng sáng ngày kia, ngày mai không cần tới công ty, ở nhà chuẩn bị một chút, nước S rất lạnh, mang nhiều quần áo một chút, lịch trình lát nữa sẽ hạ phát cho các người, bản phác thảo thiết kế lần trước bảo các người chuẩn bị, đã chuẩn bị xong chưa?" Duật Chiến ngồi thẳng thân hình, mệt mỏi tựa vào ghế sofa, nhìn Nam Hoài.
Nam Hoài nhìn nhìn Lạc Chu, ánh mắt Duật Chiến đi theo Nam Hoài, nhìn về phía cô, Lạc Chu vội vàng bừng tỉnh lại.
"Chun, chuẩn bị xong rồi." Cô nói chuyện bắt đầu run rẩy.
Thực ra cô chẳng chuẩn bị cái gì cả, khoảng thời gian này đều đi xử lý chuyện của đôi cẩu nam nữ đó, hoàn toàn quăng chuyện này ra sau đầu.
"Cô Lạc, tôi đáng sợ lắm sao?" Duật Chiến lên tiếng.
"..." Cô mím mím môi, lắc lắc đầu.
Thẩm Ngôn bên cạnh nắm tay lại, chống chống môi, lén cười.
"Duật tổng, anh đừng chấp nhặt, cô Lạc chỉ là không thường xuyên tham gia công việc nghiêm cẩn thế này, có chút căng thẳng là rất bình thường."
Duật Chiến không nói gì, xua xua tay, ra hiệu bảo họ rời đi.
Lạc Chu vội vàng dọn dẹp đồ đạc, đi sau lưng Nam Hoài, bước ra khỏi văn phòng tổng giám đốc.
[Trưa trước khi ăn cơm đi lên đây một chuyến.] Sếp hút máu.
Chân trước vừa đi, chân sau Duật Chiến liền gửi tin nhắn cho Lạc Chu.
[Vâng ạ, Duật tổng.]
Lạc Chu không biết nên gọi anh thế nào, ở công ty chỉ có thể công事công辦 (việc công giải quyết theo kiểu công), trả lời Duật tổng.
Duật Chiến hai mắt trầm xuống, nhìn ghi chú của mình trên *: Vợ.
Sau đó lại nhìn nhìn câu trả lời cô đưa ra: Duật tổng.
Trưa vừa tan làm, thừa lúc mọi người đều xuống nhà ăn ăn cơm, cô lén lút bước vào thang máy.
Thẩm Ngôn đã quét nhận diện khuôn mặt thang máy cho cô, tiện cho cô ra vào, đây là điều cô không ngờ tới.
"Tôi xuống dưới ăn cơm đây, không đi vào cùng cô nữa." Thẩm Ngôn hì hì cười, để lại Lạc Chu mặt mày đỏ bừng bừng.
Lạc Chu kéo kéo chiếc váy sơ mi trên người, có vẻ hơi gượng gạo.
"Cốc cốc--"
"Vào đi."
Lạc Chu chậm rãi đẩy cửa ra, liền ngửi thấy một luồng mùi thức ăn thơm phức.
"Duật tổng, anh tìm tôi."
Cô phát hiện, cô thư ký Bạch Tích gặp ở bệnh viện hôm đó đang ngồi xổm bên ghế sofa, cô ấy đang chuẩn bị bát đũa dùng một lần.
Duật Chiến ngồi ở bàn làm việc đứng dậy, đi về phía cô, Lạc Chu theo bản năng lùi lại hai bước sang bên cạnh.
Chỉ thấy Duật Chiến tự nhiên nắm lấy tay cô ngồi xuống ghế sofa, Bạch Tích bên cạnh chuẩn bị xong liền đứng dậy rời khỏi văn phòng tổng giám đốc, đồng thời đóng cửa lại.
"Không cần căng thẳng như thế, lúc không có ai cũng không cần gọi tôi là Duật tổng."
Có thể không căng thẳng sao, ăn bữa cơm lén lén lút lút.
"Ồ."
Lạc Chu liên tục nhắc nhở bản thân, đã kết hôn rồi, không cần sợ hãi, tự nhiên chút.
Nhưng càng như vậy, cô lại càng căng thẳng.
Căng thẳng tới mức Duật Chiến múc canh cho cô đẩy tới trước mặt cô, cô mới phản ứng lại.
"Cảm ơn." Cô chân tay luống cuống.
"Tôi gây áp lực cho em à?" Duật Chiến uống một ngụm canh, nghiêng đầu nhìn cô.
"Không phải."
"Thế này chẳng giống em chút nào."
Duật Chiến mím môi, tiếp tục ăn đồ ăn.
Vẫn còn nhớ mấy ngày trước khi giao lưu với cô khí thế vô cùng hung dữ, vừa tan làm là Duật Chiến, chỉ tên điểm họ, một bộ dạng không hợp ý là xông vào chiến luôn.
Bây giờ thì tốt rồi, nhận sổ xong liền biến thành con thỏ trắng nhỏ ngoan ngoãn vâng lời rồi, nói chuyện cũng chẳng lanh lẹ nữa.













