Mê Hoặc Sau Kết Hôn – Chương 18: Tương lai em là của tôi
Mê Hoặc Sau Kết Hôn
Hai người đối diện ngồi cùng nhau, lặng lẽ ăn thức ăn, không nói một câu nào.
Đêm muộn, lăn lộn cả một ngày, cô cuối cùng cũng nằm lên giường.
Ngày hôm sau một giấc ngủ đến 10 giờ.
Cô kéo lê tấm thân sắp rã rời bò dậy, may mà trên mặt đã bớt sưng nhiều rồi, chỉ là vết đau trên tay vẫn làm người ta bực bội, đến đánh răng cũng thấy đau.
Cô thay một bộ đồ thường ngày, bước ra ngoài.
Duật Chiến vẫn ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, trên đùi đặt chiếc gối, trên gối đặt máy tính, đeo kính không gọng xử lý công việc.
Mà bên cạnh, còn có một chiếc chăn được gấp gọn gàng ngăn nắp.
Anh, tối qua ngủ ở đây sao?
"Buổi sáng tốt lành." Lạc Chu.
"Buổi sáng tốt lành."
Anh ngước mắt, lúc này mới nhìn thẳng vào cô, nhưng ngay sau đó lại thu hồi ánh mắt.
"Xuống tầng ăn sáng đi, ăn xong làm kiểm tra, sau đó đi đăng ký kết hôn." Anh cúi đầu bận rộn với công việc.
"...Được." Lạc Chu túm túm góc áo, đi xuống tầng.
Tốc độ của anh cũng quá nhanh rồi, cho nên cái "theo anh" mà anh nói là kết hôn với anh sao?
Không phải làm bạn trai bạn gái trước sao?
Đầu óc Lạc Chu vẫn còn kêu oang oang, không biết bây giờ hối hận còn kịp không nữa.
"Cô Lạc, buổi sáng tốt lành!" Bác gái.
"Buổi sáng tốt lành."
Bữa sáng là cháo củ mài thịt lợn nạc, khá hợp khẩu vị.
Ăn xong bữa sáng, cô lượn lờ ở tầng một, lúc này mới chú ý tới diện mạo căn biệt thự này của anh.
Sân trước là một khoảng sân nhỏ cổ kính, trồng một ít hoa hoa cỏ cỏ, sân sau giống như khoảng sân nhỏ của nhà vườn sinh thái, lát đường sỏi, còn có một chiếc chòi hóng mát hình vuông, xung quanh làm một bể cá nhân tạo, bao quanh bức tường nửa vòng, lại có một phong cách rất riêng.
Cô lặng lẽ ngắm nhìn, trong lòng có những suy nghĩ rất riêng.
[Leo 16 tầng cầu thang, chân sắp gãy rồi.] Tin nhắn Thẩm Ngôn gửi tới từ sớm.
[Cậu đắc tội với thang máy, thang máy không cho cậu vào à?]
Lạc Chu nhớ lại dáng vẻ thở hộc hốc chạy vào tối qua của anh.
[Cũng muốn vào lắm, tới cửa thang máy thì nhận được điện thoại của cô, tầm đó người lại đông, thang máy lại vừa đi lên, ông chủ sợ cô xảy ra chuyện, thà rằng chạy cầu thang bộ, tôi không tiện đợi thang máy nữa.]
Họ, chạy cầu thang bộ đi lên sao?
16 tầng đấy...
Chẳng biết từ lúc nào, Duật Chiến đã đứng bên cạnh cô: "Đi thôi."
Cô ngẩn người một chút: "Được."
Hôm nay là do quản gia Lý vốn xin nghỉ về quê lái xe, trước đây lúc tan làm từng gặp một hai lần.
Thẩm Ngôn ngồi ở ghế phụ xử lý tài liệu.
Lần này thay xe khác, thay một chiếc xe có tấm ngăn, vừa lên xe tấm ngăn ở giữa đã nâng lên.
Lạc Chu có vẻ hơi gượng gạo, hai người ngồi ngay ngắn chỉnh tề ở phía sau, ở giữa ngăn cách bởi sông Sở ranh Hán.
"Nếu như không mang thai..." Lạc Chu nói một nửa câu.
"Không mang thai thì lần sau, không cần có áp lực quá lớn."
Lần sau...
Mẹ ơi, mặt cô lại đỏ lên rồi.
"Sổ hộ khẩu mang chưa?" Anh hỏi.
"Mang rồi."
"Có yêu cầu gì đối với tôi không?" Duật Chiến nghiêng đầu, nhìn cô.
Lạc Chu nhìn anh một cái, lập tức thu hồi ánh mắt: "Tôi, tôi vẫn chưa quen lắm..."
"Không sao, từ từ sẽ quen."
Đến bệnh viện, tới trạm y tá lấy tờ phiếu đã mở sẵn từ sớm, đi thẳng tới phòng siêu âm B làm siêu âm B, hoàn toàn không cần lấy số xếp hàng.
Lạc Chu suốt cả quãng đường đi theo sau lưng anh, như một con rối vậy, chẳng cần làm gì cả.
Mãi cho đến khi cô nằm trên giường kiểm tra, Duật Chiến vẫn đứng bên cạnh cô chờ đợi.
"Hay là anh ra ngoài trước đi?" Lạc Chu e thẹn hỏi.
"Không cần, nhanh lắm, cởi quần xuống đi." Nữ bác sĩ mỉm cười, ước chừng, nữ bác sĩ này cũng đã được dặn dò trước rồi.
Lạc Chu siết chặt áo, mặt đỏ gấc: "Duật Chiến anh vẫn nên ra ngoài trước đi..."
"Được."
Ngượng chết mất, phải làm siêu âm đầu dò âm đạo cơ--
Mới chưa đầy 2 phút, Lạc Chu đã đi ra.
Duật Chiến trực tiếp dẫn cô tới phòng làm việc của dì nhỏ anh.
"Dì nhỏ."
Duật Chiến đi tới bên bàn làm việc của dì nhỏ, kéo Lạc Chu lại gần, ra hiệu bảo cô ngồi xuống.
Lạc Chu ngoan ngoãn nghe lời ngồi xuống: "Dì nhỏ buổi sáng tốt lành ạ."
"Ôi!" Dì nhỏ nét mặt rạng rỡ, một bên nhìn máy tính nhấp mở tài liệu vừa nói: "Mấy ngày trước mừng thọ ông nội, nghe nói cháu tới, sau đó không thấy lên tầng, tiếc quá, không ngờ lại gặp ở đây!"
"..." Cô gượng gạo mỉm cười.
Đây có phải là cả nhà đều biết hai người bọn họ 'cãi nhau' rồi không?
"Không mang thai, Chu Châu à, cháu chắc là dạo này ăn uống không điều độ." Dì nhỏ nhíu nhíu mày: "Có phải lại không ăn cơm đúng giờ không?"
Lạc Chu ngẩn ngơ, tảng đá lớn treo lơ lửng trong lòng lập tức rơi xuống! May mà không mang thai!
Có điều dạo này ăn uống đúng là hơi thất thường thật, vì chuyện của Tần Hằng, có đôi khi thậm chí cơm cũng không nuốt nổi.
"Duật Chiến, đây là cháu không đúng rồi nhé! Lần trước là đói tới mức đau dạ dày, bây giờ còn để người ta bị đói nữa!"
Dì nhỏ lẩm nhẩm: "Không ăn cơm đúng giờ dạ dày sẽ biểu tình, sẽ phát ra tín hiệu, cơ địa mỗi người một khác, buồn nôn là bình thường, nhưng mà phải nhớ ăn cơm đúng giờ, đừng có toàn ăn đồ ăn vặt."
"Dì nhỏ nói đúng ạ, lần sau cháu sẽ chú ý."
Duật Chiến đặt hai tay lên vai Lạc Chu vỗ vỗ.
"Cháu đã tới khoa phụ sản kiểm tra rồi thì ta cũng nói thêm vài câu, trước khi chuẩn bị mang thai thì uống chút axit folic trước đã, cháu mới 22 tuổi, không việc gì phải vội, uống khoảng một hai tháng rồi hẵng tính đến chuyện muốn có con." Dì nhỏ nói chuyện đúng là cởi mở, Lạc Chu là một câu cũng không dám nghe tiếp.
Khó khăn lắm mới bước ra khỏi phòng làm việc của cô ấy, Lạc Chu cũng coi như được giải thoát vậy.
"Dạo này không ăn cơm mấy à?" Duật Chiến tiện tay nắm lấy tay cô.
Lạc Chu không hề giấu giếm: "Dạo này xử lý một số việc tư nên không có khẩu vị mấy."
Muốn giãy khỏi tay anh, nhưng anh lại siết càng chặt hơn.
"Ừm." Duật Chiến không truy hỏi tiếp.
Lạc Chu đắn đo rất lâu, vẫn cảm thấy nên nói chuyện bạn trai cũ này cho anh biết, cô lấy hết dũng khí, dừng bước ở cổng bệnh viện.
"Duật Chiến, Tần Hằng là bạn trai cũ của tôi anh biết đấy, hôm qua người gặp ở bệnh viện là..."
Duật Chiến nhìn cô giống như một đứa trẻ làm sai chuyện vậy, anh xoa xoa đầu cô ngắt lời cô:
"Chuyện đã qua rồi thì đừng nghĩ tới nữa, quá khứ của em tôi không bận tâm, đó không thuộc về tôi, nhưng tương lai em là của tôi, đây mới là điều tôi bận tâm."
Lạc Chu ngước mắt nhìn anh, có một khoảnh khắc cô cảm thấy Duật Chiến thật đẹp trai.
"Đừng đắn đo nữa nhóc con, đi ăn cơm thôi." Anh nhếch môi khẽ cười, nắm lấy tay cô, đi về phía lòng đường.
Anh đã cười! Anh lại còn cười với mình nữa chứ!
Lạc Chu lập tức tâm trạng trở nên khoái mái hẳn lên, không còn căng thẳng như vậy nữa.
Anh dẫn cô tới [Thực Phủ].
Họ ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ lần trước, Lạc Chu không kìm được hỏi: "Lần trước người ăn cơm cùng anh là ai thế?"
"Bạn gái cũ."
"Hả?"
Duật Chiến gọi món xong, chăm chú ngước mắt nhìn cô.
"Cô ấy vừa ở nước ngoài về, tôi mời cô ấy ăn bữa cơm, nhưng em yên tâm, tôi và cô ấy là không thể nào."
"Thế, anh, ngày hôm đó, còn nhớ là về nhà bằng cách nào không?" Cô có chút tật giật.
"Tôi không say." Anh vẫn là tông giọng lạnh lùng như mọi khi.
"..." Lạc Chu gượng gạo uống một ngụm nước, không dám nhìn anh.
Nói như vậy, anh là cố tình, biết mình đã đánh anh, ước chừng cũng nghe thấy những lời mình mắng anh rồi.
Hào, còn có thể gượng gạo hơn nữa không cơ chứ--
"Duật Chiến." Lạc Chu.
"Em nói đi."
"Là, ở công ty, có thể không công khai được không? Tôi sợ ảnh hưởng tới công việc của anh."
Sau khi lắp ba lắp bắp trình bày xong, cô đột nhiên cảm thấy bản thân thật quá đáng.
Cô nào có sợ ảnh hưởng tới công việc của anh, mà là sợ ảnh hưởng tới công việc của chính mình thì có.
Nếu như để người trong phòng biết mình kết hôn với sếp rồi, sau này biết sống sao đây?
Anh im lặng một lúc, gật đầu đồng ý.
Có thể thấy, hình như anh không được bằng lòng cho lắm.
"Thế em có yêu cầu gì đối với tôi không?" Lạc Chu vội vàng chuyển đề tài.
"Đừng vi phạm pháp luật là được." Câu trả lời của anh lại khá là bất ngờ.
Bít tết được bưng lên, Duật Chiến không để cô tự làm, cắt xong bít tết rồi đưa tới trước mặt cô, bảo cô ăn trước, sau đó bản thân mới cắt phần của mình.
Lạc Chu vừa ăn vừa chăm chú nhìn anh.
Thực ra hình như kết hôn rồi cũng không đến mức tệ hại như vậy.
Trong lúc đó, Lạc Chu đã giải thích hoàn cảnh gia đình mình cho anh biết, nằm ngoài dự đoán, anh vẫn không bận tâm, dường như cảm thấy chỉ cần là Lạc Chu là được, những thứ khác đều không quan trọng.
Điều này khiến thiện cảm của Lạc Chu dành cho anh lại tăng thêm một phần.













