Mê Hoặc Sau Kết Hôn – Chương 4: Ông chủ ma cà rồng
Mê Hoặc Sau Kết Hôn
Vừa tan làm buổi chiều, người trong công ty hầu như đã về hết.
Lạc Chu đứng bên cửa sổ nhìn bóng dáng Tần Hằng cầm hoa đợi dưới tầng, trong lòng không khỏi thấy buồn cười.
Tần Hằng là nhân viên nhà nước bình thường trong thành phố, là bố anh ta tìm đủ mọi cách nhờ người đút lót quan hệ vào treo tên, có danh không thực.
Bố anh ta là tổng giám đốc hãng xe ô tô lớn nhất thành phố A, rất phản đối mối quan hệ giữa Lạc Chu và con trai mình, ngược lại lại thích gia thế của Liệu Nhàn.
Bố mẹ của Liệu Nhàn cũng làm việc trong nhà nước, nếu như hai nhà thông gia, thì một số dự án trên chính phủ có khả năng sẽ trực tiếp móc nối với mảng vận tải nhà họ Tần.
Cho nên Liệu Nhàn là thế tại tất đắc, cản trở ở chỗ Tần Hằng còn đang yêu đương với Lạc Chu, hai người bọn họ chỉ đành lén lút qua lại.
Lạc Chu đứng ở cửa thang máy, đeo tai nghe nghe điện thoại của Tần Hằng.
Vừa nhìn truyện tranh trong máy tính bảng, vừa với vẻ mặt chán ghét, cất giọng nũng nịu giả vờ hùa theo.
【Được rồi anh yêu, anh cứ qua đó trước đi, lát nữa em tới, em sẽ đến đúng giờ, yên tâm đi.】
Cô không phát hiện ra, thực ra thang máy đã sớm mở ra rồi, chỉ có điều Thẩm Ngôn luôn dùng tay giữ chặt cửa thang máy không cho đóng lại.
Vẻ mặt nũng nịu giả tạo đó của cô, lại khiến Duật Chiến trong thang máy khẽ cười một cách khó nhận ra.
Thẩm Ngôn không dám cười, ngoảnh mặt đi chỗ khác.
【Đúng vậy, anh cũng biết đấy, ông chủ của chúng em chính là một con ma cà rồng……]
Cô còn muốn nói gì đó, vô tình ngước mắt lên lại đụng phải khuôn mặt đen tuyền đó của Duật Chiến, còn cả ánh mắt kiểu tiêu đời rồi của Thẩm Ngôn.
Cô giật mình giật thót cúp điện thoại.
"Duật tổng…
"Ừm."
Không hiểu sao, cô hình như nhìn thấy từ khóe miệng Duật Chiến một tia mỉm cười nhếch lên.
"Vào đi!" Thẩm Ngôn liều mạng nháy mắt với cô.
Lạc Chu nặn ra một nụ cười, bước vào, đứng bên cạnh thang máy.
Bầu không khí ngượng ngùng lập tức xâm chiếm ba người.
Một câu nói có thể gây ra tai họa lớn thế nào, đại khái là lớn như thế này--
"Lạc lão sư là muốn đi hẹn hò?" Duật Chiến hỏi.
"Cũng không có, chỉ là muốn tiễn một người bạn đến lò hỏa táng." Lạc Chu thốt ra.
"Cần giúp đỡ không?" Anh đối với câu trả lời này cũng không tính là kinh ngạc.
"Tạm thời không cần." Cô nặn ra một nụ cười.
Thẩm Ngôn nghe ra hàm ý ngoài lời nói của cô.
Bởi vì, chuyện của Tần Hằng và Lạc Chu giữa ba người bọn họ không phải là bí mật.
Kính
Tầng 18, tầng của bộ phận tuyên truyền, đột nhiên ùa vào bảy tám người.
Thẩm Ngôn và Lạc Chu vội vàng lùi về sau.
"Duật tổng chào anh!" Mọi người lần lượt chào hỏi, cũng không cảm thấy ngượng ngùng.
Duật Chiến chỉ khẽ gật đầu.
Người của bộ phận tuyên truyền đúng là cởi mở, suốt ngày hỉ hỉ hả hả, trong thang máy còn có thể tám chuyện, buôn chuyện không ngừng nghỉ.
"Chỗ tôi không còn chỗ nữa rồi, qua bên đó chút đi."
Không biết ai nói một câu, thang máy bắt đầu trở nên chật chội.
Lúc này, Lạc Chu chỉ cảm thấy eo mình thắt lại, nhiệt độ cơ thể rực cháy xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh ập đến, thân thể bị kéo đến bên cạnh Duật Chiến, khuôn mặt đánh phấn va nhẹ vào bộ vest đen của anh, để lại một vệt trắng nhạt.
Nhưng rất nhanh anh đã buông tay ra.
Trong phút chốc, cái mặt đó của cô giống như cái lò luyện đan được luyện bốn mươi chín ngày vậy, nóng hổi.
Tầng một đã đến, người của bộ phận tuyên truyền ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy bọn họ đang bàn tán.
"Thấy chưa, vết dâu tây trên cổ Duật tổng đó!"
"Nghe nói sáng nay Duật tổng ăn sáng cùng một người, không biết là ai, nhưng mà nhìn vết tích tình yêu trên cổ kìa, chắc chắn là phụ nữ rồi!"
Haizz, bộ phận tuyên truyền không hổ danh là ‘bộ phận tuyên truyền’!
Lúc này, cô muốn đi ra theo, nhưng nhìn thấy Tần Hằng vẫn đang đứng ở cửa đợi, cô vội vàng thụt lùi vào một bên.
Duật Chiến nhìn nhìn cô, không lộ sắc thái.
"Cô có ra không?" Thẩm Ngôn cười hỏi.
Lạc Chu chắc chắn, anh ta nhất định là biết điều gì đó rồi.
Ra ngoài là gặp tên cặn bã, không ra ngoài, đi cùng bọn họ sao?
Hôm nay mình là đi nhờ xe ông chủ đến, tổng không thể lại đi xe anh ấy về chứ?
"Tôi quên đồ ở trên tầng, các anh xuống trước đi, lát nữa tôi lại xuống." Lạc Chu tùy tiện tìm một cái cớ thoái thác.
Thật là dài dằng dặc, ngay cả cái thang máy chỉ có một tầng này cũng thấy thật dài dằng dặc, giống như bị người ta kề một lưỡi dao lên cổ, bất cứ lúc nào cũng có thể chầu trời.
Tầng hầm B1, bọn họ cuối cùng cũng bước ra ngoài.
Muốn đi mà không đi được, thôi thì về vị trí làm việc vẽ bản thảo vậy.
Lên tầng 28.
Lạc Chu trút được một hơi thở dài, cô trở lại bên bệ cửa sổ, nhìn ngắm cảnh tượng muôn nhà lên đèn ngoài cửa sổ.
Cô ngồi lại vị trí làm việc, bật nhạc lên bắt đầu vẽ bản thảo.
Không biết đã qua bao lâu, Tần Hằng lại gọi điện thoại tới, cô không nghe, trực tiếp tắt nguồn, ở phòng pha chế pha một ly cà phê, tiếp tục sáng tác.
Xem tôi có chỉnh chết cái vị đại sư quản lý thời gian nhà anh không!
Mười giờ rưỡi.
Lạc Chu mím mím môi, nhìn nhìn bản thiết kế, còn khá là hài lòng!
Cô gập máy tính lại, vươn vai một cái, đeo túi xách lên, đi về phía thang máy.
"Ừm?" Đèn của cả hai cái thang máy đều tắt rồi?
Cô mở điện thoại ra nhìn một cái, nhìn thấy tin nhắn gửi trong nhóm, thang máy bảo trì, sáng mai tám giờ mới mở lại?!
Thế chẳng phải phải đi bộ 28 tầng cầu thang xuống sao? !
Cô cầm điện thoại lên, hướng về phía thang máy chụp một bức ảnh.
【Bổn cung bị mắc kẹt, có ai đến cứu giá không......] Kèm theo hình ảnh, đăng một cái nhật ký bạn bè.
Sau đó mệt mỏi đi đến lối thoát hiểm âm u bên cạnh.
Cô thở dài một tiếng, lấy hết dũng khí, đi xuống tầng.
Mới đi được hai bước, chuông điện thoại vang lên, cô sợ đến mức giật mình kêu lên một tiếng, ngay cả là ai gọi điện thoại đến cũng chưa nhìn rõ, điện thoại đã rơi xuống khoảng không giữa cầu thang.
Trong cầu thang vang lên từng đợt tiếng chuông, ngay sau đó lại dừng lại, trong phút chốc, bóng tối bao trùm, chỉ còn lại tiếng thở mơ hồ của cô.
Cô mò mẫm lấy được điện thoại của mình, màn hình đen thâu rồi, ước chừng là rơi hỏng rồi.
Trời ơi! Đừng có xui xẻo đến mức này chứ!
Cô bấm phím nguồn, muốn cứu vãn thảm họa đột ngột này một chút, hy vọng nó có thể khởi động lại.
Nhưng điện thoại từ đầu đến cuối không sáng, ngược lại đèn cảm ứng trên tầng lại sáng lên.
Ngay sau đó, một tiếng bước chân xuống tầng giòn tan vang lên.
"Cộp cộp cộp…."
Tiếng giày da, còn có tiếng thở thoi hóp.
"Ai? Ai ở đó?" Cô hơi co người vào góc tường, trên trán lấm tấm mồ hôi.
Lời vừa dứt, một thân hình cao lớn đứng trên chiếu nghỉ cầu thang.
Anh đứng ngược sáng, đường nét hoàn hảo ẩn trong bóng tối, đèn cảm ứng yếu ớt chiếu rọi anh, không nhìn rõ biểu cảm của anh.
"Tôi, ông chủ ma cà rồng."
Nghe ra được, là giọng của anh.
"Duật tổng, sao anh cũng ở đây?" Lạc Chu bị dọa cho ngốc nghếch run rẩy hỏi.
"Ma cà rồng thường gây án vào buổi đêm, không phải sao?"
Hình như có thể nghe thấy Duật Chiến khi nói câu này mang theo nụ cười mê hoặc.
Người trước mắt này đúng là khá thù dai.
Nhưng trái tim treo lơ lửng của cô vẫn hạ xuống, ít nhất không phải là người không đàng hoàng nào khác.
Nhưng mà bỏ đi, anh hình như cũng chẳng phải người tốt lành gì.
"Đi lên." Anh phát lệnh.
"Tôi về nhà."
Cô đột nhiên cảm thấy, người đàn ông trước mắt này so với việc mình ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào còn đáng sợ hơn.
Duật Chiến khẽ thở dài một tiếng khó nhận ra.
"Tầng một khóa rồi, em không ra được đâu."
Anh khựng lại: "Tháng máy thường bảo trì một đến hai tiếng, nếu em không phiền, đi lên uống ly cà phê."
Có thể nói là rất phiền không?
Nhưng hình như cũng không còn cách nào khác rồi.
Anh không đợi cô phản ứng, trực tiếp Đi lên.
Lạc Chu nhìn hố đen sâu hun hút dưới cầu thang, cô lựa chọn đi theo anh lên trên.
Tầng 30, ngay cả lối thoát hiểm cũng có cửa từ kiểm soát ra vào.













