Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 20: Chặn đường sống của cô
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Nửa tiếng sau.
Nghe Trần Phụng báo cáo xong về hành tung của Thư Nhan, Phó Ngôn Tụng nhíu chặt mày, không nói lời nào.
Chẳng怪 (trách) Thư Nhan vẫn chưa quay về tìm anh, hóa ra là vị bác sĩ kia đã giới thiệu công việc cho cô. Vị bác sĩ đó đúng là nhiệt tình thật đấy.
Những ngón tay thon dài gõ gõ lên mặt bàn, anh lên tiếng: "Cậu đi thông báo cho Giải trí Trác Phạn, bảo họ lập tức sa thải phu nhân."
"Ngoài ra, đánh tiếng với các công ty khác, không ai được phép cung cấp vị trí việc làm cho phu nhân."
Thư Nhan mất việc, bị cắt đứt nguồn thu nhập, đến cuối cùng chắc chắn sẽ ngoan ngoãn về nhà thôi, Phó Ngôn Tụng nghĩ thầm.
Anh thừa nhận việc mình triệt đường sống của người khác như thế này là rất hèn hạ, nhưng thì sao chứ? Anh chính là muốn Thư Nhan rơi vào cảnh dồn đến bước đường cùng, có như vậy cô mới nhận ra cuộc sống trước đây của mình hạnh phúc đến nhường nào, để rồi ngoan ngoãn về nhà làm tốt vai trò bà Phó của cô.
Sáng ngày hôm sau.
Thư Nhan vừa bước vào tòa nhà Giải trí Trác Phạn liền được trưởng phòng nhân sự thông báo rằng công ty đã sa thải cô.
"Tại sao ạ?" Thư Nhan không hiểu: "Là do công việc của tôi có vấn đề gì sao?"
Trưởng phòng nhân sự xua xua tay nói: "Bà Phó à, cô đừng làm khó những người làm công ăn lương như chúng tôi. Sa thải cô là ý của cấp trên."
"Tiền lương mấy ngày qua của cô, chúng tôi sẽ chuyển vào tài khoản của cô trong ngày hôm nay. Những chuyện khác tôi cũng không tiện nói thêm nữa."
Đối phương xưng呼 (hô) cô như vậy, Thư Nhan cũng đã hiểu ra vấn đề.
Đây chắc chắn là trò do Phó Ngôn Tụng bày ra, cố tình không cho cô cơ hội kiếm tiền, như vậy cô chỉ còn cách ngoan ngoãn quay về mà thôi.
Thư Nhan nghĩ, đã Phó Ngôn Tụng đã ra tay không cho Giải trí Trác Phạn cung cấp việc làm cho cô, vậy thì e rằng các công ty lớn khác cũng đã bị Phó Ngôn Tụng cảnh cáo rồi.
Đúng như Thư Nhan dự đoán, cả một buổi sáng cô đi hỏi mấy công ty lớn, kết quả là những công ty này đều không ai dám nhận cô vào làm, sợ đắc tội với Phó Ngôn Tụng và nhà họ Phó.
Lúc bước ra khỏi công ty cuối cùng thì đã là giữa trưa.
Thư Nhan đứng bên đường, trong lòng vô cùng mờ mịt.
Cô không biết tiếp theo mình phải đi đâu, còn công việc gì mà cô có thể làm được nữa.
Điện thoại đột nhiên rung lên, Thư Nhan mở ra xem, là tin nhắn của Hà Hoài Dữ gửi tới. Hà Hoài Dữ gửi lời xin lỗi cô, nói không ngờ Giải trí Trác Phạn lại không chịu tiếp tục nhận cô, anh sẽ giúp cô tìm công việc khác.
Thư Nhan không muốn làm phiền Hà Hoài Dữ thêm nữa nên đã nhắn tin trả lời bảo không cần đâu.
Buổi chiều, Thư Nhan chạy đôn chạy đáo mấy nơi, cuối cùng tìm được một công việc biểu diễn múa trong chương trình thương mại tại một trung tâm thương mại mới mở. Người tuyển dụng cô là quản lý của trung tâm thương mại, nội dung công việc chủ yếu là biểu diễn múa ở tầng một trung tâm thương mại từ bảy giờ đến mười giờ tối mỗi đêm, mỗi đêm hai suất diễn, một suất ba trăm nghìn, một đêm tổng cộng được sáu trăm nghìn.
Tối hôm đó, Thư Nhan đã đi theo các vũ công nữ khác biểu diễn ở trung tâm thương mại. Ban đầu quản lý muốn cô tối nay đứng quan sát trước, học thuộc rồi mai mới lên sân khấu, nhưng Thư Nhan ngộ tính cao, xem xong video vũ đạo là đã biết nhảy rồi. Sau một buổi tối, cô nhận được sáu trăm nghìn tiền chuyển khoản từ quản lý trung tâm thương mại.
Những ngày tiếp theo, ban ngày Thư Nhan tiếp tục đi tìm việc, buổi tối thì đến trung tâm thương mại biểu diễn. Tuy công việc này có hơi mệt mỏi nhưng may mà tiền lương trả theo ngày, cộng với số tiền mượn của Hà Hoài Dữ trước đó cũng có thể gượng gạo sống qua ngày. Chuyện công việc Thư Nhan không hề nói với ai, mấy lần Tống Nhược Hoa hỏi cô bận rộn công việc gì cô đều nói qua loa cho xong chuyện.
Nhưng những ngày này, sự thay đổi trên cơ thể Thư Nhan đều lọt vào mắt Tống Nhược Hoa, Tống Nhược Hoa lúc nào cũng bảo Thư Nhan gầy đi rồi.
Tuy Thư Nhan không phải là con gái ruột của bà nhưng cô cũng là do một tay bà nhìn cô lớn lên. Tống Nhược Hoa cũng thực sự xót xa cho cô.
"Vất vả quá thì đừng làm nữa con ạ, trong nhà vẫn còn ít trang sức của mẹ, bán đi cũng đổi được ít tiền."
Thư Nhan nắm lấy tay Tống Nhược Hoa: "Dì Tống, đó là của hồi môn của dì mà, sao có thể bán được chứ."
Khóe mắt Tống Nhược Hoa không biết từ lúc nào đã đẫm lệ: "Nhan Nhan, vất vả cho con quá. Là mẹ và Tiểu Duyệt làm khổ con rồi."
Thư Nhan giơ tay lau nước mắt cho Tống Nhược Hoa, nhẹ nhàng trấn an bà: "Dì yên tâm đi, công việc của con không mệt đâu ạ. Chúng ta là người một nhà, đừng nói chuyện làm khổ hay không làm khổ."
Lúc này, Thư Nhan vẫn chưa hề hay biết chuyện cô đi biểu diễn thương mại ở trung tâm thương mại đã bị Lục Hiểu Nghiên biết được.
Cho đến tối ngày hôm đó, khi cô đang nhảy múa trên sân khấu dựng tạm ở trung tâm thương mại, cô đã nhìn thấy Phó Ngôn Tụng ở dưới khán đài, và cả Lục Hiểu Nghiên với vẻ mặt đầy ngạc nhiên đang khoác chặt tay anh bên cạnh.













