Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 13: Cố gắng sinh con
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Chiếc xe Maybach màu đen đỗ trước cổng bệnh viện trông vô cùng nổi bật.
Thư Nhan đang định mở cửa bước xuống xe thì Phó Ngôn Tụng lại giữ lấy tay cô: "Chờ một chút."
Thư Nhan quay đầu lại.
Khi nhìn thấy Phó Ngôn Tụng lấy chiếc nhẫn cưới thuộc về cô từ trong túi ra, cô ngẩn người một lúc.
Phó Ngôn Tụng đeo chiếc nhẫn cưới vào tay Thư Nhan: "Cần dùng tiền thì anh cho, đừng bán nó nữa."
"Sớm chuyển về nhà ở đi."
Thư Nhan im lặng gật đầu.
Phó Ngôn Tụng rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của Thư Nhan, anh giơ tay vuốt ve tóc cô, giọng điệu hiếm khi dịu dàng đến thế: "Buổi tối anh đến đón em."
Thư Nhan "ừm" một tiếng coi như đồng ý.
Cô mở cửa bước xuống xe, đi được một đoạn xa lại ngoảnh đầu nhìn về hướng Phó Ngôn Tụng.
Phó Ngôn Tụng đang ngồi trong xe gọi điện thoại, khóe môi mỏng của anh nhếch lên nhẹ nhàng, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.
Thư Nhan không kiềm được mà suy nghĩ, Phó Ngôn Tụng đang gọi điện cho ai vậy nhỉ? Là Lục Hiểu Nghiên sao?
Tối tám giờ rưỡi.
Lúc Phó Ngôn Tụng đi tới, Thư Nhan đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường bệnh gọt táo cho Thư Duyệt.
Thấy Phó Ngôn Tụng bước vào, Thư Duyệt chẳng nói chẳng rằng ngoảnh mặt đi chỗ khác.
"Tiểu Duyệt," Tống Nhược Hoa nhíu mày nhắc nhở: "Mày không thấy anh rể mày đến à? Chào anh rể một tiếng đi chứ!"
Thư Duyệt bĩu môi, tâm trạng không được tốt cho lắm.
Buổi chiều lúc mẹ và chị gái nói chuyện sau lưng cô, cô cũng nghe thấy đôi chút, đại khái là hôn nhân của chị gái gặp trục trặc nhưng chị ấy lại chọn cách tha thứ.
Tuy cô còn nhỏ tuổi nhưng không phải không hiểu chuyện gì, cô thấy chị gái mình là người tốt nhất trên đời, thế nên nếu hôn nhân xảy ra vấn đề thì chắc chắn là lỗi của anh rể.
Nhưng lúc này bị mẹ thúc giục, cô vẫn nể mặt cất tiếng gọi: "Anh rể."
Phó Ngôn Tụng đi đến bên cạnh Thư Nhan, đỡ lấy quả táo cô đang gọt dở: "Hôm nay Tiểu Duyệt cảm thấy thế nào rồi?"
Thư Duyệt không muốn bắt chuyện nên dứt khoát im lặng.
Thấy phản ứng của em gái, Thư Nhan trả lời thay: "Hôm nay em ấy khá tốt, không thấy khó chịu chỗ nào."
Phó Ngôn Tụng vừa gọt táo vừa chuyện trò với Tống Nhược Hoa một lúc. Cuối cùng, anh đặt quả táo được gọt trông không được đẹp mắt lắm vào chiếc đĩa ở đầu giường Thư Duyệt.
Anh nắm lấy tay Thư Nhan như thể họ thật sự là một cặp vợ chồng ân ái: "Thời gian cũng không còn sớm nữa, con đưa Nhan Nhan về trước đây ạ."
Tống Nhược Hoa vội vàng gật đầu: "Được, được chứ."
Được Phó Ngôn Tụng nắm tay đi ra khỏi tòa nhà bệnh viện, Thư Nhan mới rút tay về.
Phó Ngôn Tụng quay sang nhìn người vợ bên cạnh: "Sao thế?"
Thư Nhan không nhìn Phó Ngôn Tụng, chỉ nói: "Bây giờ dì Tống và Tiểu Duyệt đều không có ở đây, anh không cần phải làm như thế đâu."
Phó Ngôn Tụng nhướng mày hỏi: "Em nghĩ vừa rồi anh cố tình diễn cho họ xem à?"
Thư Nhan hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Phó Ngôn Tụng không đáp lời, cả hai yên lặng sóng đôi đi ra ngoài.
Đến trước cửa xe, Phó Ngôn Tụng mới thở dài một tiếng: "Không phải."
Thư Nhan khựng lại, cứ tưởng mình nghe nhầm: "Cái gì cơ?"
Phó Ngôn Tụng mở cửa xe, lấy từ bên trong ra một chiếc túi giấy đưa cho Thư Nhan.
Thư Nhan ngẩn ngơ hỏi: "Đây là cái gì?"
Phó Ngôn Tụng nhét túi giấy vào tay Thư Nhan rồi nói: "Mở ra xem đi."
Thư Nhan mở túi giấy ra, phát hiện bên trong là chiếc túi xách mà trước đây cô vô cùng yêu thích nhưng chưa mua được.
Thư Nhan ngạc nhiên mở to mắt: "Chiếc túi này ở trong nước đâu có mua được đâu?"
Phó Ngôn Tụng nói: "Vương Ma bảo em thích nên anh nhờ người mua hộ từ nước ngoài về."
"Có thích không?"
Thư Nhan nhìn chiếc túi xách trong tay, trong lòng chợt dấy lên niềm cảm động.
Cô gật đầu thật mạnh: "Em rất thích."
Phó Ngôn Tụng mỉm cười nói: "Thích là tốt rồi."
"Đúng rồi, giờ dọn đồ đạc của em về nhà nhé?"
Thư Nhan cúi đầu nhìn điện thoại, giờ đã là chín giờ tối rồi, không biết Văn Hân Di đã ngủ chưa. Muộn thế này mới quay về dọn đồ chắc sẽ làm phiền đến cô ấy.
Suy nghĩ một lúc, Thư Nhan vẫn lắc đầu: "Hôm nay trễ quá rồi, để mai em tự dọn vậy."
Phó Ngôn Tụng không hỏi gì thêm, chỉ bảo: "Được, vậy mai anh bảo tài xế qua giúp em dọn đồ."
Màn đêm buông xuống.
Đèn ngủ đầu giường tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, Thư Nhan quấn chăn nằm trên giường.
Cô vừa gửi tin nhắn cho Văn Hân Di bảo tối nay không về, Văn Hân Di chưa trả lời cô, chắc là đã ngủ rồi.
Tiếng nước trong nhà tắm chợt ngừng lại.
Thư Nhan đặt điện thoại sang bên cạnh giường rồi nhắm mắt lại.
Một lúc sau có tiếng bước chân đi tới, ngay sau đó là giọng nói của Phó Ngôn Tụng: "Ngủ rồi à?"
Phó Ngôn Tụng vén chăn lên giường, nhìn tấm lưng đang quay về phía mình của Thư Nhan, anh đưa tay ôm lấy vòng eo thon gọn của cô, kéo cô vào lòng.
Thư Nhan lúc này mới mở mắt ra: "Em không muốn."
Cằm của Phó Ngôn Tụng tựa vào vai Thư Nhan, tóc anh vẫn chưa khô hẳn, còn ướt ượt.
Anh khẽ cười một tiếng, hơi thở nóng hổi phả vào vùng cổ nhạy cảm nhất của Thư Nhan: "Chẳng phải chính em là người nói với bà nội sẽ cố gắng sinh con sao?"













