Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu! – Chương 11: Sinh một đứa con
Ly Hôn Xong, Thân Phận Ẩn Của Cô Gây Chấn Động Toàn Cầu!
Tài xế của Phó Ngôn Tụng đưa Thư Nhan đến nhà cũ họ Phó, lúc này thời gian vừa qua mười một giờ rưỡi.
"Thưa phu nhân." Chú Điền là quản gia đã chờ từ lâu ở cửa, kính cẩn chào Thư Nhan.
Thư Nhan đưa hai hộp bổ phẩm mang cho bà nội họ Phó cho Chú Điền, rồi bước theo ông vào trong.
Bà nội họ Phó đang trò chuyện với ai đó ở sảnh chính, thấy Chú Điền dẫn Thư Nhan vào liền tươi cười hớn hở, vẫy tay gọi: "Nhan Nhan, mau lại đây."
Thư Nhan nở nụ cười trên môi: "Bà nội."
Cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh bà, lúc này mới chú ý thấy người vừa trò chuyện với bà là Phó Mộng Dao — con gái nhỏ của chú hai Phó Ngôn Tụng.
Nụ cười trên mặt Thư Nhan vẫn duy trì rất hoàn hảo: "Mộng Dao, lâu rồi không gặp em."
Phó Mộng Dao đảo mắt một cái, đến giả vờ cũng chẳng buồn giả vờ: "Đừng gọi tôi như thế! Làm như cô với tôi thân thiết lắm không bằng."
Bà nội họ Phó lườm cháu gái một cái, nghiêm giọng mắng: "Mộng Dao! Sao cháu lại ăn nói với chị dâu như thế hả!"
Phó Mộng Dao hừ lạnh một tiếng: "Chị dâu?"
"Năm đó anh trai cháu thích cô ta như thế, cô ta không nể mặt thì thôi, ngoảnh đi ngoảnh lại đã leo lên giường của anh Ngôn Tụng! Ép anh Ngôn Tụng phải cưới cô ta! Phó Mộng Dao cháu không có người chị dâu trơ tráo như vậy!"
Nụ cười trên mặt Thư Nhan tức khắc cứng đờ.
Phó Mộng Dao vẫn tiếp tục nói: "Bà nội, cho dù Thư Nhan từng cứu bà, nhưng bà cũng không thể thiên vị cô ta như thế được! Cô ta chính là một người phụ nữ mặt dày vô liêm xỉ!"
Thư Nhan không còn giữ nổi nụ cười trên mặt nữa.
Phó Mộng Dao không thích cô, điều này cô luôn biết rõ.
Mấy năm trước, anh trai ruột của Phó Mộng Dao là Phó Thiên Kỳ từng tỏ tình với cô, nhưng khi đó trái tim cô đã trao trọn cho Phó Ngôn Tụng nên đã từ chối lời tỏ tình của Phó Thiên Kỳ. Ai ngờ Phó Thiên Kỳ không chịu bỏ cuộc, còn nhờ Phó Mộng Dao làm thuyết khách. Khi ấy Phó Mộng Dao vẫn chưa ghét cô, thường hẹn cô đi chơi, còn mời cô đến nhà họ Phó. Thư Nhan có chút tâm tư riêng, nghĩ rằng đến nhà họ Phó có thể gặp được Phó Ngôn Tụng nên thường nhận lời mời của Phó Mộng Dao. Qua lại vài lần, hai cô gái cũng trở thành bạn bè.
Về sau có một lần, bà nội họ Phó đi dạo trong công viên, xe lăn của bà đột nhiên bị hỏng phanh trên cầu vòm, lao thẳng xuống từ trên cầu với tốc độ rất nhanh, mắt thấy sắp đâm vào khối đá chạm khắc khổng lồ bên bờ cầu. Thư Nhan vô tình đi ngang qua, vội vàng lao đến chặn chiếc xe lăn của bà nội lại. Bà nội còn chưa hết bàng hoàng, cúi đầu xuống liền nhìn thấy chân trái của Thư Nhan bị xe lăn chèn qua chảy rất nhiều máu.
Sau đó, tiệc thọ của bà nội họ Phó có mời Thư Nhan đến tham dự, rồi chuyện kia đã xảy ra. Từ khi Thư Nhan gả vào nhà họ Phó, Phó Mộng Dao và anh trai Phó Thiên Kỳ chưa từng dành cho cô một sắc mặt tốt nào.
Lúc này, những lời của Phó Mộng Dao khiến sắc mặt bà nội họ Phó cũng trở nên vô cùng tồi tệ: "Mộng Dao!"
"Hôm nay cháu làm sao thế hả! Tự dưng lại nói mấy lời này làm gì! Nếu trong lòng cháu còn người bà này thì từ nay về sau đừng bao giờ nói mấy câu đó nữa!"
Thư Nhan nhẹ nhàng lay lay cánh tay bà nội, cố gắng nặn ra một nụ cười: "Bà nội, bà đừng trách Mộng Dao."
Phó Mộng Dao thấy bà nội nhà mình lại bênh vực người ngoài như Thư Nhan thì tâm trạng vô cùng bức bối, cô đứng dậy đi thẳng ra ngoài: "Hôm nay cháu không ăn cơm ở nhà đâu, cháu đi trước đây!"
Thư Nhan há miệng: "Bà nội, Mộng Dao em ấy..."
Bà nội họ Phó "hừ" một tiếng rồi nói: "Bà thấy tính nết con bé này ngày càng lớn rồi đấy! Mặc kệ nó đi!"
"Tí nữa cháu với bà cùng ăn cơm trưa nhé!"
Thư Nhan gật đầu: "Vâng ạ."
Bà nội họ Phó nắm lấy tay Thư Nhan: "Nhan Nhan, bà muốn hỏi cháu một chuyện."
"Cháu và Ngôn Tụng cãi nhau đúng không?"
Tim Thư Nhan thắt lại, lẽ nào bà nội đã biết chuyện gì rồi?
Dù đoán như vậy nhưng Thư Nhan vẫn chọn cách phủ nhận: "Không có đâu bà nội."
"Chúng cháu vẫn rất tốt ạ."
Bà nội nhìn Thư Nhan rồi hỏi: "Thật sự không cãi nhau sao?"
"Hai đứa kết hôn cũng ba năm rồi, chưa sinh được đứa con nào thì ra làm sao. Nhan Nhan à, hai đứa phải khẩn trương lên thôi!"
Thư Nhan cười khổ, Phó Ngôn Tụng không cho phép cô có con. Ba năm qua lần nào hai người cũng dùng biện pháp an toàn, thỉnh thoảng vài lần quên mất thì Phó Ngôn Tụng cũng sẽ giám sát cô uống thuốc, làm sao cô có thể có con được chứ.
Suy nghĩ một hồi, Thư Nhan đành nói mập mờ: "Bà nội, cháu sẽ cố gắng ạ."
Thư Nhan vừa dứt lời, ngoài cửa liền vang lên giọng nói của Phó Ngôn Tụng: "Cố gắng chuyện gì?"













