Ly Hôn Mang Theo Khối Tài Sản Khổng Lồ, Chồng Cũ Đuổi Theo Khắp Thế Giới – Chương 8: Anh ta đã làm gì cô ấy?
Ly Hôn Mang Theo Khối Tài Sản Khổng Lồ, Chồng Cũ Đuổi Theo Khắp Thế Giới
Ngọn lửa giận của Hoắc Cảnh Bác hoàn toàn bị châm ngòi, khuôn mặt tuấn tú u ám đến mức gần như muốn nhỏ ra nước. Bàn tay lớn bóp chặt cằm Thương Mãn Nguyệt, cưỡng ép cô ngẩng đầu nhìn anh.
Anh giận quá hóa cười, giọng nói gắt gao và độc ác: "Thương Mãn Nguyệt, cô thèm tiền đến phát điên rồi đúng không? Chỉ dựa vào việc sau khi kết hôn mỗi ngày cô ăn ngon lười làm, nằm ở nhà làm thiếu phu nhân, chỉ biết tiêu tiền hoang phí mà cũng dám mạnh miệng đòi chia tài sản sao? Cô đã làm ra được một xu một hào nào chưa?"
Bàn tay Thương Mãn Nguyệt đột nhiên siết chặt lại.
Anh đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt tràn ngập sự mỉa mai, lời nói kẹp theo trận gió lớn quét qua: "Vội vàng ly hôn như vậy là chuẩn bị quay về tiếp tục phối hợp với người cậu tốt của cô, tìm thêm một kẻ ngốc khác để bán được giá tốt sao?"
Thương Mãn Nguyệt tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Cô vốn dĩ không trông mong gì cái miệng chó của anh có thể thốt ra được lời nào tử tế, nhưng万万 không ngờ cái miệng độc địa của anh lại có thể một lần nữa làm mới giới hạn của cô.
Hốc mắt cô đỏ bừng, trước mắt dấy lên một lớp sương mờ. Nhưng khi Hoắc Cảnh Bác nhìn sang, cô lại như không có chuyện gì mà nhếch môi, cười.
"Hoắc tổng, anh sẽ không nghĩ rằng anh nói như vậy thì tôi sẽ không đòi chia tài sản nữa đấy chứ?"
Nói rồi, cô đột nhiên nhớ tới điều gì đó, trong ánh mắt ngập tràn sự lạnh lẽo: "Anh đã có thể làm ra cái loại chuyện đó với tôi thì chia một nửa tôi còn cảm thấy mình chịu thiệt lớn đấy."
Tối hôm đó nếu không phải cô chạy thoát được thì hôm nay cô đã không đứng ở đây bàn chuyện ly hôn chia tài sản với anh, mà là đồng quy vu tận với anh rồi!
Chân mày Hoắc Cảnh Bác nhíu chặt, trong đôi mắt đen lướt qua vẻ khó hiểu, anh đã làm gì cô ấy chứ?
Thương Mãn Nguyệt đột nhiên dùng lực gạt tay anh ra, cất lời một cách danh chính ngôn thuận: "Chúng ta trước khi kết hôn không làm công chứng tài sản, vậy thì từ khoảnh khắc anh ký tên kết hôn với tôi, từng xu anh kiếm được sau khi kết hôn đều có một nửa của tôi. Nếu anh không rõ thì tôi không phiền để luật sư của tôi phổ cập giáo dục cho anh thế nào gọi là Luật Hôn nhân đâu!"
Cô dựa vào đâu mà không lấy chứ, không lấy thì chẳng phải để lại toàn bộ cho con tiểu tam sao?
Cái vai thánh nữ này ai thích làm thì làm, dù sao cô cũng không làm!
Hoắc Cảnh Bác tức quá hóa cười, khóe mắt đỏ lên. Anh nhìn chằm chằm cô, ác hằn nghiến răng cắn lợi.
"Được lắm, tôi lại muốn xem xem cô có cái bản lĩnh này để chia đi một nửa tài sản của tôi không!"
Hoắc Cảnh Bác bước nhanh rời đi. Thương Mãn Nguyệt tựa vào tường đứng một lúc, khôi phục lại chút sức lực thì thấy Trình Thiên Phiên tay xách nách mang từ trong phòng bao đi ra.
Không biết ông đã nghe được bao nhiêu, nhưng Thương Mãn Nguyệt cũng chẳng buồn hỏi nữa, chờ ông lên tiếng trước.
Thế nhưng Trình Thiên Phiên sắc mặt vẫn bình thường, không hỏi gì cả, chỉ thản nhiên nói: "Đi thôi, cậu đưa cháu về."
Trên đường về căn hộ, chủ đề của Trình Thiên Phiên vẫn chỉ xoay quanh việc sức khỏe cô có tốt không, mấy đồ bổ dưỡng đó ăn thế nào, mợ cháu lần này đi xin bùa cầu con thành tâm ra sao.
Không nhắc một chữ nào đến chuyện vừa rồi, giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Trước khi xuống xe, rốt cuộc Thương Mãn Nguyệt không kìm được mà chủ động nhắc tới: "Cậu, cháu muốn ly hôn với Hoắc Cảnh Bác."
Lời nói thốt ra miệng, cô vừa trút được gánh nặng trong lòng thì cũng đã chuẩn bị tinh thần đón nhận một trận bão giận.
Thế nhưng Trình Thiên Phiên lại không cho là thật: "Lần nào hai đứa cãi nhau cháu cũng nói muốn ly hôn, nhưng có lần nào là không hòa giải nhanh chóng đâu? Cậu thấy cháu lần này chắc không chịu nổi quá ba ngày đâu. Được rồi, giận xong rồi thì đi dỗ dành chồng cháu đi. Lần này cũng không trách Cảnh Bác giận dữ như thế, cháu đã làm cậu ấy mất mặt lớn rồi..."
Thương Mãn Nguyệt hoàn toàn ngẩn ngơ.
Không phải vì cậu nói với cô chuyện bản thỏa thuận ly hôn bị công khai trong cuộc họp cấp cao khiến Hoắc Cảnh Bác mất mặt, mà là hóa ra trong cuộc hôn nhân này, cô lại hèn mọn đến mức chìm vào cát bụi như thế.
Đã nói bao nhiêu lần muốn ly hôn, nhưng rồi lại vội vã đi xin anh hòa giải.
Cho nên trò chơi sói đến rồi nói nhiều quá thì sẽ không còn ai tin lời cô nữa.
Cậu là như vậy, mà Hoắc Cảnh Bác lại càng như vậy.
Căn hộ.
Khương Nguyện lật xem đống đồ bổ dưỡng đắt giá đó, chẹp chẹp miệng cảm thán: "Bà mợ này của cậu chỉ có riêng chuyện cậu sinh con là đặc biệt nhiệt tình thôi. Bình thường keo kiệt muốn chết mà lại nỡ bỏ ra số tiền lớn mua cho cậu mấy thứ này."
Nói rồi cô ấy mỉa mai cười một tiếng: "Nhưng mà cũng đúng thôi, không bỏ ra con tép thì sao bắt được con tôm. Một khi cậu mang thai người thừa kế của Hoắc gia thì một mình cậu đắc đạo, bà ấy cũng có thể ăn theo, từ đó sở hữu mỏ vàng Hoắc gia này rồi."
Thương Mãn Nguyệt nhếch môi, không nói gì.
Khương Nguyện cười gượng một tiếng, hình như mới nhận ra mình nói sai lời, lập tức chuyển chủ đề: "Hôm nay cậu làm đắc tội anh Cảnh Bác đến cùng rồi, e là anh ta sẽ không dễ dàng đồng ý ly hôn đâu. Tiếp theo cậu định làm thế nào?"
Thương Mãn Nguyệt ôm gối ôm, nhún vai vẻ không bận tâm: "Tất nhiên là... tiếp tục đắc tội đến cùng rồi."
Sáng hôm sau lúc năm giờ rưỡi, Thương Mãn Nguyệt dưới sự thức tỉnh của mười cái báo thức đã cầm điện thoại lên gọi cho Hoắc Cảnh Bác.
Đồng hồ sinh học của anh cực kỳ chuẩn xác, dù ngủ mấy giờ thì cũng đều tỉnh dậy lúc sáu giờ rưỡi, hơn nữa anh còn có chứng gắt ngủ rất nghiêm trọng.
Do đó khi đầu dây bên kia bắt máy, giọng nói trầm thấp giận dữ: "Có chuyện gì?"
Thương Mãn Nguyệt đi thẳng vào vấn đề: "Hoắc tổng, khi nào đi làm thủ tục ly hôn?"
"Thương Mãn Nguyệt, cô có muốn xem xem bây giờ là mấy giờ không?"
Thương Mãn Nguyệt cũng không giận, trực tiếp cúp điện thoại.
Ngày thứ hai cùng thời gian đó, cô lại gọi điện tới, vẫn là một câu nói đó.
Người đàn ông nổi giận: "Cô có muốn đi đăng ký khám khoa tâm thần không?"
Ngày thứ ba, Thương Mãn Nguyệt gọi lại thì bị chặn số rồi, cô không nói hai lời liền đổi sang điện thoại bàn trong phòng.
"Thương Mãn Nguyệt, cô không sao đấy chứ? Có xong hay không đây?"
Thương Mãn Nguyệt: "Anh đồng ý ly hôn thì xong."
Năm ngày sau, người đàn ông bắt máy, Thương Mãn Nguyệt mới nói được một chữ thì anh đã lạnh lùng ngắt lời cô, mỗi một chữ thốt ra đều như muốn nghiến nát cô vậy.
"Sáng mai chín giờ đến công ty."
Thương Mãn Nguyệt lập tức tươi cười rạng rỡ, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: "Được nha người đẹp, ngủ ngon nha người đẹp."
"Tút tút tút."













