Ly Hôn Mang Theo Khối Tài Sản Khổng Lồ, Chồng Cũ Đuổi Theo Khắp Thế Giới – Chương 18: Cô ấy siêu yêu
Ly Hôn Mang Theo Khối Tài Sản Khổng Lồ, Chồng Cũ Đuổi Theo Khắp Thế Giới
Thương Mãn Nguyệt nghiến răng: "Anh đe dọa tôi?"
"Sao có thể là đe dọa được chứ, tôi đây chẳng phải đang hữu hảo thương lượng với cô sao."
Cô biết rất rõ đồ chó đó nói được làm được, không sợ trời không sợ đất. Khương Nguyện có lòng tốt thu dọn cô đã mạo hiểm đắc tội với đồ chó Hoắc rồi, không thể để anh ta lên đây làm náo loạn được.
Cô cũng cần thể diện chứ.
Thương Mãn Nguyệt siết chặt nắm đấm: "Đợi đấy!"
Tắt điện thoại, cô quay về phòng thay quần áo.
Khương Nguyện ôm chăn ngồi trên giường, ánh mắt đầy lo lắng nhìn cô: "Mãn Nguyệt, hay là... tớ đi xuống cùng cậu nhé?"
Mặc dù nói như vậy nhưng cơ thể không ngừng run rẩy đã tố giác cảm xúc của cô.
Khương Nguyện cũng coi như là một đại tiểu thư không sợ trời không sợ đất, duy chỉ có khuất phục dưới uy quyền của đồ chó đó, đủ hiểu bình thường anh ta sống không giống người thế nào.
"Không cần đâu, cậu ngủ tiếp đi."
Khương Nguyện vẫn không yên tâm, dặn dò một câu: "Điện thoại tớ luôn bật máy, có chuyện gì cứ gọi điện nhé."
Thương Mãn Nguyệt vẫy vẫy tay, sải bước rời đi.
Dưới nhà, chiếc xe Cullinan màu đen đỗ dưới ánh đèn đường, gần như hòa làm một với màn đêm.
Dương Qua đứng bên cạnh thân xe chờ đợi, nhìn thấy cô liền thở phào một hơi lớn: "Thái thái, cô xuống rồi."
Thương Mãn Nguyệt liếc hắn một cái. Dạo gần đây ban đêm vẫn khá lạnh, trên người hắn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng dảnh, lúc này lạnh đến mức khuôn mặt nhỏ hơi tái đi.
Cô đột nhiên tự kiểm điểm bản thân, ân oán giữa cô và đồ chó đó việc gì phải lôi kéo người ngoài. Trợ lý Dương nói trắng ra cũng chỉ là một người làm thuê đáng thương.
Dương Qua không hiểu tại sao ánh mắt thái thái nhìn hắn lại vô cùng tràn ngập sự thương hại như vậy, hắn cũng không dám hỏi, chỉ tận tụy kéo cửa xe ghế sau ra cho cô.
"Thái thái, lên xe đi."
Thương Mãn Nguyệt nhìn sang, Hoắc Cảnh Bác ngồi ở phía bên kia xe, tựa vào lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần. Gương mặt tuấn tú tĩnh lặng, không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Phải nói rằng, chỉ cần anh ta không nói năng gì, ngoan ngoãn đóng vai một bức tượng điêu khắc thì vẫn đẹp đến mức rất dễ chịu mắt.
Trớ trêu thay lại mọc thêm cái miệng!
Thương Mãn Nguyệt chán ghét thu hồi ánh mắt, không hề lên xe mà trực tiếp nói với Dương Qua: "Trợ lý Dương, anh có thể tan làm rồi, về nhà nghỉ ngơi đi, tôi đưa anh ta về."
Dương Qua: "Chuyện này..."
"Sao thế? Không được à?" Thương Mãn Nguyệt nhướng mày.
Dương Qua liên tục lắc đầu. Hắn chỉ là không ngờ thái thái lại biến trở về giống như trước đây, còn tưởng tối nay không biết phải náo loạn đến bao giờ nữa cơ.
Xem ra thái thái vẫn là siêu yêu mà!
Hắn cũng trút bỏ được gánh nặng: "Vâng, cô lái xe cẩn thận trên đường."
Thương Mãn Nguyệt mỉm cười, ngồi vào ghế lái, khởi động xe rồi lái đi.
Đường phố đêm khuya vô cùng vắng vẻ, hầu như không có xe cộ. Thương Mãn Nguyệt ngước mắt nhìn Hoắc Cảnh Bác trong gương chiếu hậu. Vì xe của cô luôn lái rất êm nên đôi lông mày nhíu chặt của anh đã giãn ra, khóe môi thậm chí còn nhếch lên một độ cong dường như có dường như không.
Giây tiếp theo, cô đột nhiên đạp mạnh chân ga, tốc độ xe lao nhanh như gió, chiếc xe xông về phía trước với tốc độ sét đánh không kịp che tai.
Còn chưa xông được bao lâu lại đạp mạnh phanh xe.
Hoắc Cảnh Bác bị quán tính cực lớn làm cho cơ thể chao đảo về phía trước, đầu đập mạnh vào lưng ghế, tiếp ngay sau đó lại bị lực xung kích làm cho tấm lưng đập ngược trở lại ghế.
Anh đột nhiên mở bừng mắt, nhưng chưa kịp cất lời thì chiếc xe đã cua gấp sang trái một cái, rồi lại cua gấp sang phải một cái, cơ thể cũng theo đó mà lắc qua lắc lại.
Vốn dĩ đã uống không ít rượu, lúc này cảm giác buồn nôn chóng mặt cuộn trào trong cơ thể, gương mặt tuấn tú xanh xám đến tột cùng.
Chiếc xe vừa tới vịnh Mãn Nguyệt, Hoắc Cảnh Bác lập tức đẩy cửa bước xuống xe, vịn vào thân xe thở dốc mấy hơi liền. Đôi mắt đen như lưỡi dao sắc bén nhìn về phía Thương Mãn Nguyệt.
Gần như muốn băm vằn cô ra thành vạn mảnh vậy.
Thương Mãn Nguyệt đung đung chiếc chìa khóa xe trong tay, cười một cách cợt nhả: "Thật xin lỗi nhé, kỹ năng lái xe của tôi nó phóng khoáng bất kham như thế đấy. Nhưng anh đã muốn ngồi xe tôi thế này thì chắc cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi chứ?"
Hoắc Cảnh Bác chậm rãi đứng thẳng người lên, nhíu mày đăm đăm nhìn cô, giống như không còn nhận ra cô nữa.
Cô đã đi đón anh biết bao nhiêu lần, lần nào cũng vô cùng êm ái, như đi trên mặt đất bằng.
Lần này nói cô không phải cố ý thì làm sao có thể!
Sự phản nghịch và bất thường của cô trong thời gian gần đây khiến anh vô cùng phiền não, giống như đã biến thành một người khác. Trong ánh mắt anh không khỏi nổi lên một tia nguy hiểm.
Thương Mãn Nguyệt hoàn toàn không bận tâm, thậm chí còn chờ anh nổi giận.
Hiện tại xem ra, nếu không xé rách mặt nạ hoàn toàn thì đồ chó đó vẫn sống trong thế giới của riêng mình, cảm thấy cô vẫn tiện thèm thuồng hết lòng vì anh ta.
Hoắc Cảnh Bác sải đôi chân dài bước đến trước mặt Thương Mãn Nguyệt.
Anh từ trên cao nhìn xuống cô, ánh sáng sâu trong mắt lóe lên vài cái nhưng lại không hề nổi giận, mà siết lấy tay cô, kéo cô đi vào trong.
Thương Mãn Nguyệt kinh ngạc. Theo cái tính nết chó của đồ chó đó, cô trêu chọc anh ta như vậy lẽ ra phải sầm mặt từ lâu rồi chứ, bây giờ là có ý gì?
Trong lúc suy nghĩ, cô đã bị Hoắc Cảnh Bác kéo trở lại biệt thự, lên tầng, vào phòng ngủ chính rồi ấn cô ngồi xuống giường.
Thương Mãn Nguyệt giật mình hồi thần. Đồ chó đó không phải lại muốn phớt lờ cô, trực tiếp lật lại trang sách chuyện ly hôn đấy chứ?
Cô đứng dậy định đi thì cạch một tiếng, toàn bộ đèn trong phòng ngủ sáng bừng lên, trong khoảnh khắc như ban ngày.
Thương Mãn Nguyệt vừa ngước mắt lên, túi xách, quần áo, trang sức, giày dép hàng giới hạn mới nhất mùa này gần như chiếm mất một nửa phòng ngủ.
Hoắc Cảnh Bác còn lấy ví tiền ra, rút chiếc thẻ phụ mà cô đã trả lại ra, đặt lên bàn trà.
Anh nhìn vẻ mặt đầy kinh ngạc và sững sờ của Thương Mãn Nguyệt, tâm trạng cũng vui vẻ hơn một chút: "Lần này hài lòng rồi chứ?"













