Ly Hôn Mang Theo Khối Tài Sản Khổng Lồ, Chồng Cũ Đuổi Theo Khắp Thế Giới – Chương 14: Nụ hôn của anh làm tôi buồn nôn
Ly Hôn Mang Theo Khối Tài Sản Khổng Lồ, Chồng Cũ Đuổi Theo Khắp Thế Giới
Thương Mãn Nguyệt đầu tiên là ngẩn ngơ, tiếp theo đó là dữ dội vùng vẫy.
Bàn tay người đàn ông kẹp chặt trên eo cô gần như muốn bóp nát xương cô, mùi vị cảnh cáo tràn ngập, giống như nếu cô thực sự dám nói bậy dù chỉ nửa từ, anh sẽ khiến cô sống không bằng chết.
Thế nhưng mục đích của Thương Mãn Nguyệt cũng đã đạt được. Cô không tiếp tục chống đối cứng đè với anh nữa mà thả mềm cơ thể, trở nên ngoan ngoãn.
Mười phút sau, dưới những ánh mắt ám mờ trêu chọc mỉm cười của mọi người, Hoắc Cảnh Bác ôm Thương Mãn Nguyệt ánh mắt mơ hồ, bước chân bàng hoàng rời khỏi hội trường.
Dương Qua ở lại xử lý tàn cuộc.
Hoắc Cảnh Bác đưa Thương Mãn Nguyệt đến phòng tổng thống ở tầng thượng. Cửa vừa đóng lại, anh đã ném mạnh cô lên ghế sofa, một tay giật phăng cà vạt, nổi giận lôi đình trừng mắt nhìn cô.
"Thương Mãn Nguyệt, cô không biết hôm nay là dịp gì sao? Đây là nơi để cô làm loạn à? Đừng quên thân phận của mình! Cái gì nên nói cái gì không nên nói!"
Thương Mãn Nguyệt rủ mắt nhìn nhìn cổ tay đã đỏ lên một vòng. Khi ngước mắt lên, nụ cười đã trở nên thản nhiên mây gió: "Tôi đương nhiên biết hôm nay là một buổi tiệc tối rất quan trọng rồi. Thế nên tôi mới phải công khai tuyên bố tin tức chúng ta chuẩn bị ly hôn, để mọi người nhận rõ thực tế này."
"Tránh cho có kẻ cứ tự cho mình là đúng rồi giả vờ không nghe thấy."
Hoắc Cảnh Bác tức quá hóa cười, đây là đang ám chỉ anh sao?
Thương Mãn Nguyệt không bận tâm đến sự mỉa mai của anh, tiếp tục nói: "Hoắc Cảnh Bác, tôi đã nói với anh vô số lần là muốn ly hôn, anh đều cảm thấy tôi đang gây chuyện đang làm nũng. Đã muốn giả điếc thì tôi chỉ có thể công bố ra ngoài để thể hiện quyết tâm của mình thôi."
"Hoắc tổng, hôm nay anh có thể ngăn cản tôi một lần, liệu có thể ngăn cản lần thứ hai, thứ ba, thứ tư không? Anh cũng không muốn tin tức ly hôn của mình trở thành tiêu đề giải trí, ngày ngày làm trò cười cho người khác bàn tán chứ?"
Tất nhiên, cô cũng chỉ nói vậy thôi. Mặc dù trong lòng cô muốn lột da rút xương, đập xương tan tro đồ chó đó, nhưng thực tế là, náo loạn đến mức xé rách mặt nạ hoàn toàn với Hoắc Cảnh Bác không có một chút lợi ích nào cho cô cả.
Thứ nhất là cô không thể thuận lợi ly hôn, thứ hai là đắc tội với Hoắc Cảnh Bác thì cô và cậu ở Cảng Thành này cũng sẽ từng bước khó đi.
Hơn nữa... hờn dỗi làm nũng là dành cho người mình yêu, anh ta đã không còn xứng đáng nữa rồi.
Theo những lời cô nói, vẻ tuấn tú của người đàn ông phủ đầy sương lạnh, bờ môi mỏng khẽ mở, những lời thốt ra gần như là từng chữ từng chữ bật ra từ kẽ răng: "Thương Mãn Nguyệt, ai cho cô cái gan dám đe dọa tôi?"
Thương Mãn Nguyệt chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy vô tội: "Hoắc tổng, sao có thể là đe dọa được chứ, tôi đang hữu hảo thương lượng chuyện ly hôn với anh mà."
Thời gian này Hoắc Cảnh Bác đã chán nghe hai từ ly hôn liên tục thốt ra từ miệng cô rồi, cơn giận đùng đùng bốc lên.
Anh cũng chẳng buồn tốn lời vô ích với cô nữa, sải đôi chân dài bước lên ba hai bước, vác thẳng cô lên vai, đi về phía phòng ngủ rồi ném tạch cô lên chiếc giường lớn.
Khống chế hai tay cô, cúi đầu một cái, bờ môi mỏng đè xuống. Khác với những nụ hôn trước đây, lần này anh mang theo giận dữ, càng thêm mạnh mẽ, bá đạo, còn có cả ý vị phạt đền.
Đồng thời tay anh thành thạo trượt vào trong áo cô, vuốt ve đến những nơi nhạy cảm trên cơ thể cô.
Thương Mãn Nguyệt không ngờ lúc này anh vẫn còn hứng thú chuyện đó, tức giận đến tột cùng. Anh ta chưa từng tôn trọng cô một chút nào nên mới hết lần này đến lần khác phớt lờ những lời cô nói.
Vừa nghĩ đến việc cái miệng này của anh ta cũng từng hôn Giang Tâm Nhu, cũng từng quấn quít cơ thể với cô ta, đụng chạm thân mật, cảm giác buồn nôn mãnh liệt không thể đè nén nổi dội ngược lên.
Oẹ!
Thương Mãn Nguyệt dùng lực đẩy người đàn ông ra, nôn khan lên.
Sắc mặt Hoắc Cảnh Bác khó coi đến tột cùng, anh không thể tin nổi ngẩng đầu nhìn cô, tia sáng trong mắt chấn động dữ dội.
Ba năm qua, mỗi lần Thương Mãn Nguyệt giận dỗi làm nũng với anh, về cơ bản đều là đầu giường đánh nhau cuối giường hòa. Chuyện chăn gối của vợ chồng họ luôn rất ăn ý, thậm chí cô hầu như còn là bên chủ động, đủ loại chiêu trò tình趣 không ngừng.
Đây là lần đầu tiên anh cảm nhận được sự chán ghét và ghê tởm sâu sắc từ cô một cách rõ ràng như vậy.
Thương Mãn Nguyệt hơi hồi phục lại chút sức lực thì nhìn thấy nét mặt của Hoắc Cảnh Bác như thể vừa giẫm phải phân, trong lòng cô lại cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
"Hoắc tổng, tôi đối với anh đã không còn tình cảm nữa rồi. Nụ hôn của anh khiến tôi cảm thấy buồn nôn. Mức độ này rồi thì chắc anh đã có thể tin tôi thực sự muốn ly hôn với anh rồi chứ?"
Lời cô nói khiến bầu không khí vốn đã giương cung bạt kiếm càng chạm tới điểm giới hạn.
Hoắc Cảnh Bác ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cô, cơn giận cuộn trào điên cuồng. Nhưng ngay khi Thương Mãn Nguyệt tưởng rằng cô có thể kích động anh nhận lời ly hôn ngay lập tức thì ánh mắt anh lại trở nên sắc bén, nhìn cô đầy thăm dò.
Khoảnh khắc tiếp theo, ngón tay dài bóp chặt cằm cô, lôi cô đến trước mắt anh. Giọng nói của anh trầm lạnh: "Thương Mãn Nguyệt, lúc kết hôn cô đã biết tôi không có tình cảm với cô, vậy mà cô vẫn dùng hết tâm tư đối với tôi, mặt dày bám lấy ba năm."
"Nói đi, rốt cuộc là lý do gì khiến cô nhất quyết phải ly hôn? Cô mà thuyết phục được tôi thì tôi có thể cân nhắc!"
Lần này đến lượt Thương Mãn Nguyệt nhíu mày không hiểu.
Trong nhận thức của cô, Hoắc Cảnh Bác không phải là không muốn ly hôn. Việc anh ta giằng co với cô lúc này phần lớn là vì ông nội và lý do công ty, một phần rất nhỏ cũng là do không vui vì cô là người đề xuất trước, cố ý làm cô khó chịu thôi.
Nhưng với giọng điệu hiện tại của anh ta, dường như người luôn vô lý gây chuyện lại là cô?
Thương Mãn Nguyệt cẩn thận suy nghĩ một chút, hình như có gì đó không đúng. Cô nghĩ nghĩ rồi nói: "Hôm đó..."













