Lên Giường Với Anh Trai Của Bạn Trai – Chương 6
Lên Giường Với Anh Trai Của Bạn Trai
Anh ta không muốn hao phí tâm tư lừa gạt, ăn ngay nói thật.
Đồng thời, Ổ Liên cũng biết rõ, khi bọn bắt cóc gỡ mặt nạ của bạn xuống, bạn có lẽ sẽ mất mạng. Bây giờ cô cũng vậy, Lục Bách Dữ nói đến nước này, có lẽ cô sẽ không có kết quả tốt đẹp.
Không được...
Trong lúc hoảng loạn, Ổ Liên kịch liệt giãy dụa, hai tay nắm chặt ga giường, không thấy rõ phương hướng, muốn lui về phía sau.
Hết lần này tới lần khác, cổ tay Lục Bách Dữ dùng chút lực, cô bị lôi về chỗ cũ, mọi nỗ lực trước đó đều lãng phí. Giống như cá mắc bẫy, chỉ có thể chiến đấu chống lại con thú dữ kia.
Khóe mắt cô có hơi nước nhỏ xuống, Ổ Liên nắm chặt cổ tay đang siết chặt tay mình của anh ta, móng tay được cắt mượt mà sạch sẽ đâm mạnh vào da anh ta.
Nhưng đối phương không có một chút phản ứng nào, không thấy bắn trả và phòng ngự, cũng không nói gì.
Cho đến khi Ổ Liên đang bị bịt mắt nghe thấy tiếng sột soạt, lông mày nhíu chặt, tim đập nhanh hơn.
Một giây sau,một cơ quan sinh dục nóng bỏng và cứng rắn nhét vào lòng bàn tay cô, khiến các ngón tay của cô co giật, vô thức nắm thứ đó lại. Lập tức, có một bàn tay ấm áp bao lấy mu bàn tay cô, làm tay cô nhấp lên xuống.
“Tốt lắm, tay bảo bối mềm lắm.”
Tiếp xúc ngắn ngủi, Lục Bách Dữ nhiều lần khen ngợi cô, cảnh tượng không đứng đắn, nhưng không khó để nhận ra trong tính cách của anh ta có rất nhiều sự dịu dàng.
Nhưng xấu xa là bản tính.
Nếu không, anh ta sẽ không phớt lờ lời cầu xin của cô mà vẫn cứng rắn và bắt đầu làm những điều không đúng mực với cô.
Tay đang phát run, lòng bàn tay non nớt của Ổ Liên như bị bỏng, nghẹn ngào không thành tiếng: "Tôi... tôi có bạn trai rồi, anh đừng... đừng đối xử với tôi như vậy."
Nghe vậy, Lục Bách Dữ không lôi kéo cô nữa, tách đôi chân gầy gò của cô ra, đè lên người cô, quy đầu tràn ra đầy tinh dịch, đeo bao cao su, áp vào khe bướm khít non nớt của cô.
Anh ta dùng hai ngón tay banh hai mép bướm của cô ra, màu sắc hoa tâm phun ra nuốt vào trong suốt ướt át, màu nước gợn sóng khiến bên trong tựa như có một cái hang, muốn đi sâu vào.
Lục Bách Dữ cười khẽ, hài lòng: "Bướm đẹp quá, làm tôi ngạc nhiên giống như em vậy.”
Không nhìn thấy, thính giác và các giác quan khác càng linh mẫn hơn, Ổ Liên không ngừng muốn kẹp chân, nức nở kéo dài âm đuôi: "Đừng nói nữa, nếu như anh không thả tôi ra, tôi sẽ... a..."
Cảnh cáo bị gián đoạn -
Quy đầu to lớn chậm rãi đẩy lỗ thịt đóng chặt ra, Lục Bách Dữ có chút thương hương tiếc ngọc, nhưng hôm nay tình huống đặc biệt, không có thời gian cho anh ta tán tỉnh dụ dỗ, thắt lưng mãnh liệt trầm xuống, nửa dương vật đút vào bướm.
Bộ phận non nớt bị thô bạo căng ra, Ổ Liên không chịu nổi, ngửa đầu cổ gân xanh căng thẳng, sau khi thét chói tai thì giống như mất tiếng, há to miệng ngay cả thở dốc cũng không phát ra được.
Lục Bách Dữ bị vách thịt siết chặt lấy lòng, kẹp thoải mái, cúi đầu hôn nhẹ cằm đang run rẩy của cô, tìm lại vài phần kiên nhẫn, nghiền ngẫm cười khẽ: "Cù Văn cũng không nhỏ, sao em vẫn chưa bị rộng ra nhỉ? Mà tôi mới chạm nhẹ em đã run thành thế này rồi.
“…”
Thằng khốn.













