Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 4: Đề tài bị đánh cắp

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại

Tác giả: Nguyễn Văn Hiệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Chính là cô ấy... gả cho Lãnh gia đấy."

Lời nói rơi xuống sau lưng An Nhiên, kèm một tiếng cười khẽ bị bóp nghẹt. Cô quẹt thẻ từ — đèn vẫn xanh. Cánh cửa kính mở ra như mọi sáng khác.

Góc thẻ móp vẹo, quen để chung túi với chìa khóa quá lâu. Cô đút thẻ vào túi áo, bước vào hành lang.

Hai gương mặt ở cuối hành lang ngước lên, rồi cúi xuống — nhanh hơn một nhịp so với bình thường. Một nhóm ba người đang nói dở, thấy cô thì chuyển sang chuyện công việc, giọng cao hơn mức cần thiết. Ai đó làm rơi một xấp tài liệu xuống sàn; người làm rơi ngồi xổm nhặt, không nhìn cô, nhưng lời xì xào phía trước ngừng lại giữa tiếng giấy rơi.

An Nhiên đi thẳng. Trước đây một tuần, cùng dãy hành lang này, có người chào cô bằng tên. Hôm nay những cái chào đó tụt lại phía sau, ngắn thành tiếng gật đầu, hoặc không thành tiếng nào.

Một mảnh lời trôi ngược về phía cô, ngắn như một mẩu vỡ:

"...đề tài... trùng rồi... đám cưới đúng là..."

Cô không chậm lại.

Cửa phòng thí nghiệm số ba mở sẵn. Lâm Hiểu Mạn đứng chặn ở khung cửa, tóc ngắn rối, áo khoác phòng thí nghiệm nhăn nhúm như vừa ngủ lại viện. Cô ấy kéo An Nhiên vào góc trong, hạ giọng, liếc hành lang.

"Chị về rồi thì tốt — nghe em nói, nhanh, không có thời gian — đề tài gen bán huyết của chị, tuần trước có người đăng ký trùng — họ Trần, Trần Viễn nhóm hai, chị nhớ không — hồ sơ dự thảo của anh ta em nhìn qua một lần, hôm gửi bản in lên ban khoa học — số liệu bên trong giống số liệu của chị đến mức đáng sợ — giống đến những khoảng lệch thống kê, chị hiểu không, cái đó không thể trùng hợp, hai người làm hai mẫu khác nhau không thể lệch giống nhau y hệt — "

"Ngày nộp?" An Nhiên nói.

"Em không nhớ chính xác — trong hệ thống có, chị vào xem là biết." Hiểu Mạn siết tay cô, giọng hạ thấp hơn nữa. "Em giữ tin này một tuần, chờ chị quay lại. Cả viện đồn ầm lên, không ai chịu nói thẳng với chị đâu. Em nhìn qua hồ sơ anh ta — hôm đó đúng ca em đưa giấy tờ lên tầng, xin lỗi chị, em biết không nên đọc, nhưng em đọc rồi."

"Cảm ơn em."

An Nhiên đi thẳng vào phòng làm việc. Mở máy tính. Hiểu Mạn đứng ngoài cửa một giây, rồi lẳng lặng đóng cửa lại.

Đăng nhập. Hệ thống đăng ký đề tài kêu một tiếng chuông khô — âm thanh duy nhất trong căn phòng trống.

Hồ sơ nhân sự của cô hiện lên ở góc màn hình. Mã số. Một dòng học vị: Tiến sĩ di truyền học. Vai trò: chủ trì đề tài trọng điểm cấp viện — "Nghiên cứu ổn định gen bán huyết" — nguồn kinh phí kèm tiền thưởng dự án hằng năm, dòng tiền mà cả nhóm hai ăn theo suốt ba năm.

Cô gõ tên đề tài vào ô tìm kiếm.

Tên đề tài: "Nghiên cứu ổn định gen bán huyết".

Người chủ trì: Trần Viễn.

Trạng thái: đã qua sơ thẩm.

Ngày nộp: ba ngày trước đám cưới của cô.

Ba ngày trước — ngày cô ngồi ký giấy tờ trong phòng làm việc của luật sư nhà Lãnh, cả buổi không mở máy tính. Con số đứng đó, phẳng, không cần thêm một từ nào.

Cô kéo xuống phần tóm tắt. Một dòng nằm ở đoạn giữa — cô đã từng đọc dòng đó trong bản nháp của mẹ, chữ viết tay, mực phai nhạt trên giấy cũ.

Cô mở bảng số liệu sơ bộ đính kèm. Hai cột chạy dài xuống màn hình. Cột của Trần Viễn, cột của cô — cả dãy số đó cô thuộc, không cần nhìn lại. Lệch 0,03. Lệch 0,07. Lệch 0,03. Từng ô một, khớp đến chữ số thập phân cuối cùng. Hai mẫu khác nhau, hai dãy thiết bị khác nhau, không có lý thuyết nào cho ra cùng một sai số hai lần.

Chuông hệ thống kêu thêm một tiếng, nhắc việc chờ xử lý. Cô tắt thông báo.

Máy in chạy một lượt. Cô lấy bản in, xếp mép cho thẳng, đứng dậy.

Phòng làm việc của Trần Viễn ở tầng bốn, cánh cửa lớn hơn cửa phòng cô một bậc.

"An Nhiên. Ngồi đi." Hắn gầy, kính dày, mỉm cười xã giao, đứng dậy đi về phía bàn trà. "Không ngờ cô ghé sớm vậy. Uống trà nhé — vừa pha xong, đúng thời điểm."

Cô không ngồi. Hắn cũng không hỏi lại, đưa cô một tách nhỏ. Cô không nhận. Tách trà đứng giữa không trung một giây, hắn thu tay, đặt lên mép bàn — miệng ấm có một vệt cặn trà cũ thành vòng, màu nâu sậm.

An Nhiên đặt bản in lên mặt bàn của hắn.

"Số liệu này của tôi."

Trần Viễn liếc bản in, rồi nhìn cô. Không giật mình. Hắn ngồi về phía sau chiếc bàn làm việc lớn, chỉnh kính.

"Nghiên cứu không có chuyện 'của ai', An Nhiên ạ. Đề tài là công trình công khai — ai đăng ký trước thì của người đó. Hồ sơ của tôi nộp đúng thủ tục, đã qua sơ thẩm. Cô có thể kiểm tra, hệ thống công khai cả."

"Thủ tục." Cô lặp lại từ đó, giọng đều như đọc kết luận. "Số liệu trong hồ sơ của anh, lấy ở đâu?"

"Thực nghiệm chứ ở đâu." Hắn cầm ấm, rót thêm cho mình, động tác chậm hơn trước nửa nhịp. "Viện này ai cũng làm thực nghiệm. Cô nói tôi lấy của cô — bằng chứng đâu? Nộp lên ban giám đốc, họ sẽ hỏi cô câu đó đầu tiên."

"Số liệu gốc của đề tài lưu ở phòng thí nghiệm số ba, có nhật ký thiết bị." Cô nói. "Hồ sơ của anh viết ra những con số mà thiết bị của anh chưa từng ghi."

"Nhật ký thiết bị là của viện, không phải của cô." Hắn đặt tách trà xuống, căn chỉnh nó thẳng hàng với mép bàn. "An Nhiên, tôi làm việc ở viện này mười năm. Cô nộp một hồ sơ, tôi nộp một hồ sơ. Ban giám đốc sẽ cân hai tập giấy — tập nào dày hơn, hoàn chỉnh hơn, qua được sơ thẩm. Chuyện ai đọc bản nháp của ai, không ai ghi vào biên bản đâu."

Hắn thổi mặt nước, đổi giọng. "Mà nói thật, tôi cũng ngạc nhiên cô còn quan tâm đề tài. Một người thường gả vào hào môn rồi, còn làm nghiên cứu làm gì. Nghe nói hôn lễ tháng trước rất l~o*n^g trọng — cả viện đều nghe. Vợ tộc trưởng Lãnh gia, mà còn tham một đề tài nhỏ? Cô không thấy vướng sao."

Cô không đáp chuyện hôn nhân. Cô nhìn thẳng hắn, nói một câu.

"Số liệu lõi của đề tài này, anh không có."

Nước trà hắn rót dừng giữa không trung. Giữ nguyên độ cao một nhịp — rồi tiếp tục chảy, đầy hơn mức hắn thường rót.

Hắn đặt ấm xuống, chỉnh kính. Lần thứ hai trong một phút, lần này gọng kính vốn đã ngay ngắn.

"An Nhiên à." Hắn cười, to hơn một bậc. "Cô nghĩ nghiên cứu là chuyện giấu bài? Hồ sơ qua sơ thẩm là hồ sơ qua sơ thẩm. Viện nhìn giấy tờ — không nhìn bút ký của ai. Cô muốn nói 'số liệu lõi', đem ra hồ sơ mà nói, đừng nói bằng miệng. Không có giấy tờ, câu đó của cô chỉ là lời đồn — và lời đồn, gần đây cô không thiếu."

Hắn rót lại tách vừa đầy quá mức thành hai tách bằng nhau, độ cao nước ngang bằng nhau đến từng milimét. Giọng hắn trở về đúng nhiệt độ xã giao, lấp luôn nửa nhịp dừng vừa rồi.

"Cô có quyền khiếu nại, đường nhiên. Tôi cũng sẵn sàng phối hợp mọi quy trình thanh tra." Hắn chỉnh kính, lần này cần thiết. "Chỉ là — với vị thế hiện tại của cô, tôi nghĩ cô nên cân nhắc xem đâu là trận đánh đáng mặt. Người có gia đình mới, nên ưu tiên gia đình."

"Cảm ơn trà." Cô nói. "Tôi chưa uống."

Cô rời phòng. Cửa đóng sau lưng, tiếng rót trà bên trong ngừng lại.

Cuộc họp buổi chiều hai mươi phút. Phòng họp tầng năm, bảy ghế, một người ghi biên bản, một bình nước lọc đứng yên trên bàn.

Trần Viễn trình bày trước. Hắn mở hồ sơ dự thảo ra mặt bàn, lật đến trang có dấu đỏ.

"Hồ sơ của tôi hoàn chỉnh — kế hoạch, số liệu sơ bộ, lộ trình ba năm. Đã qua sơ thẩm tuần trước, biên bản sơ thẩm kèm theo ở trang hai. Về phương diện thủ tục, không có vướng mắc nào." Hắn lật thêm một trang, ngón tay gõ nhẹ lên lộ trình. "Năm thứ nhất hoàn thiện mô hình. Năm thứ hai nhân rộng mẫu. Năm thứ ba xuất bản. Từng giai đoạn đều có cột mốc, có người phụ trách, có kinh phí đi kèm. Viện chỉ cần duyệt là chạy được ngay."

An Nhiên đặt bản in của mình cạnh hồ sơ hắn, xếp mép hai xấp trùng khít.

"Đề tài này do mẹ tôi khởi đầu. Mười một năm ghi nhận thực nghiệm, ba đời mẫu. Hai năm qua tôi tiếp tục — toàn bộ số liệu gốc lưu tại phòng thí nghiệm số ba, có thể đối chiếu bất cứ lúc nào. Hồ sơ dự thảo của Trần Viễn trùng số liệu của tôi, kể cả những khoảng lệch không thể trùng hợp. Đề tài này hai năm qua là nguồn kinh phí trọng điểm của viện, tiền thưởng dự án treo trên đó — tên người chủ trì quyết định ai nhận cái gì."

Người ghi biên bản ngừng gõ phím một nhịp, rồi gõ tiếp.

"Về thời gian," Trần Viễn không nhìn cô, nhìn lãnh đạo viện, "hồ sơ của tôi nộp trước. Đồng chí An Nhiên nếu có hồ sơ riêng, đáng lẽ phải nộp trước đó. Viện hoạt động theo trình tự — không phải theo ai nói trước ai nói sau."

"Về nội dung," An Nhiên nói, "xin ban giám đốc cho đối chiếu trực tiếp hai bản số liệu. Mười phút là đủ. Số liệu gốc của tôi có nhật ký thiết bị đi kèm, ngày giờ đầy đủ."

Lãnh đạo viện không đáp ngay. Ông lật trang hồ sơ của Trần Viễn, lật đến cuối, lật ngược về đầu. Ông nhìn hai xấp giấy một lượt, rồi nhìn ra cửa sổ.

Bảy ghế, chỉ có tiếng giấy. Người ghi biên bản hơi nghiêng tai về phía hai xấp hồ sơ, ngón tay treo trên phím. Bình nước lọc đứng yên, không ai chạm vào.

"Viện đã xem xét kỹ hai phần hồ sơ." Giọng ông phẳng, như đọc một quyết định đã in sẵn. "Về mặt thủ tục, hồ sơ của Trần Viễn đầy đủ hơn, đã qua sơ thẩm đúng quy định. Để đảm bảo tiến độ, quyết định: hai bên cùng hợp tác. Trần Viễn chủ trì. An Nhiên tham gia."

Hai chữ "tham gia" rơi xuống bàn, không ai nhặt. An Nhiên ngồi yên, tay đặt lên mép bản in của mình. Cô không nhìn lãnh đạo viện. Cô nhìn chồng hồ sơ của Trần Viễn — dày hơn chồng của cô đúng một bìa.

Trần Viễn nâng ấm, rót thêm trà cho mình. Tiếng nước chảy nhỏ trong căn phòng. Hắn không nhìn An Nhiên một lần nào từ đầu cuộc họp — mắt hắn chỉ đi giữa lãnh đạo, chồng hồ sơ và mặt nước trong tách.

"Đồng thời," lãnh đạo viện đóng hồ sơ lại, tay đặt lên mặt bìa, "viện cũng xét đến tình hình cá nhân. Đồng chí An Nhiên vừa trải qua biến cố gia đình, cần ổn định. Vai trò chủ trì đòi hỏi toàn tâm toàn ý, đi công tác, ký kết hợp tác, chịu áp lực tiến độ. Sắp xếp vai trò tham gia là phù hợp, cũng là để đồng chí có thời gian lo việc nhà. Viện mong hai đồng chí hợp tác tốt."

Trần Viễn cúi đầu về phía lãnh đạo. "Cảm ơn ban giám đốc tin tưởng. Tôi sẽ dẫn nhóm theo đúng kế hoạch đã trình bày, đúng tiến độ, đúng kinh phí." Hắn nói đều từng cột mốc, như đọc lại một bản đã thuộc.

Phòng họp im.

Tiếng gõ phím của người ghi biên bản vang lên một dòng, rồi ngừng. Người đó nhìn xuống bàn phím, vai hơi khom, không ngẩng mặt lên một lần. Lãnh đạo viện xếp hai tập hồ sơ thành một chồng, đẩy về phía Trần Viễn. Chồng giấy trượt trên mặt bàn gỗ, dừng lại trước mặt hắn.

"Biên bản sẽ chuyển cho hai đồng chí trong hôm nay. Cuộc họp kết thúc."

An Nhiên gấp bản in làm đôi, mép khít mép, góc khít góc. Cô đặt nó lên chồng hồ sơ của Trần Viễn, đứng dậy đúng nhịp — ghế của cô không phát ra một tiếng. Không một ánh nhìn nào trong phòng bám theo lưng cô.

"Rõ." Cô nói một từ, rồi đi ra.

Đám cưới bị cả thành phố cười nhạo, đến phòng họp này trở thành hai chữ "biến cố". Hợp lý đến mức cô muốn ghi lại vào bảng thống kê.

Hiểu Mạn đuổi theo cô giữa hành lang, mặt đỏ tới mang tai.

"Cái gì mà hợp tác! Hắn chủ trì thì chị còn lại gì — 'biến cố gia đình' cái gì chứ, chị cưới chồng làm gì liên quan đến số liệu — chị nói gì đi, chị đừng im thế, em tức giùm chị luôn rồi đấy — "

An Nhiên dừng lại. Cô nhìn cô ấy một giây, rồi nói chậm, rõ từng cụm.

"Hắn lấy được hồ sơ. Không lấy được bút ký. Số liệu lõi — công thức ổn định gen — nằm trong bút ký viết tay của mẹ tôi. Không có trên máy tính nào."

Hiểu Mạn tròn mắt. Miệng cô ấy mở ra, rồi khép lại.

Tay cô ấy siết chặt xô đồ thí nghiệm đang xách, quai xô gõ một tiếng khô vào thành nhựa. Cô ấy không hỏi gì thêm. Không hỏi bút ký giấu ở đâu, không hỏi chị định làm gì — chỉ đứng đó, cằm gật một cái, nhanh và cứng như đóng dấu.

"Đừng nói với ai." An Nhiên nói.

Hiểu Mạn gật đầu — một cái, rồi thêm một cái, không nói gì.

Hai người tách ở đầu hành lang. An Nhiên quay lại một lần — Hiểu Mạn còn đứng nguyên chỗ cũ, xách xô, nhìn theo cô.

Đêm, tổng trạch. Phòng ngủ nhỏ của cô nằm ở cuối dãy hành lang phía tây, cách khu chính một khúc rẽ.

An Nhiên quỳ xuống trước tủ gỗ, mở ngăn khóa dưới cùng. Chìa khóa cũ, vặn phải đúng lực mới chịu khớp.

Cuốn bút ký bọc vải vẫn nằm đó, đúng vị trí lần trước, mép vải hơi sờn.

Cô mở trang đầu. Nét chữ của mẹ, nghiêng về phía trước, dòng đầu tiên:

"Cho những đứa trẻ không ai muốn."

Cô đọc một dòng, không lật thêm. Đặt bút ký trở vào ngăn, vặn chìa — lần này chậm hơn lần trước, răng khóa khớp từng nhịp rõ ràng.

Tiếng khóa khép.

Màn hình điện thoại sáng lên trên mặt bàn. Thông báo từ hệ thống đăng ký đề tài của viện:

"Người chủ trì đã được cập nhật: Trần Viễn."

Cô nhìn màn hình. Rồi nhìn ngăn khóa.

Cô không mở điện thoại.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Chương 4: Đề tài bị đánh cắp

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4: Đề tài bị đánh cắp
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...