Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại – Chương 2: Đêm đầu trong hang sói

Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại

Tác giả: Nguyễn Văn Hiệp
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xe dừng trước cổng tổng trạch lúc trời chưa tắt hẳn. Cổng sắt đen cao quá đầu người, mở ra không một tiếng kẽo kẹt. Tài xế không xuống mở cửa. An Nhiên tự kéo vali ra khỏi cốp, một vai đeo túi tài liệu, đứng giữa sân sỏi nghe tiếng động cơ lùi ra xa rồi tắt ở đầu đường.

Sân rộng, lát đá xám, cỏ cắt tỉa quá kỹ, không ngọn nào dám mọc lệch khỏi mép. Người đón cô là một ông lão gầy, tóc bạc chải ngược, đứng thẳng ở bậc cửa như một cây cột được lắp sẵn từ trước.

"Cô An." Ông cúi đầu đúng một góc, tay nhận lấy vali. "Theo tôi."

Không "phu nhân". An Nhiên ghi lại chữ đó trong đầu, xếp vào ngăn đầu tiên.

Hành lang tầng một dài đến mức tiếng dép của cô vọng lại hai lần mới chịu tắt. Tường hai bên treo tranh sơn dầu tối màu, khung vàng đồng nhạt, đều quay mặt vào nhau như một hàng người đứng canh. Trên bàn trang trí có một lọ hoa tươi cắm đúng giữa, cành nào cũng hướng thẳng lên — không ai nghiêng, không ai gãy. Một chiếc đồng hồ đứng trên tủ gỗ, con lắc đung đưa, tiếng tách tách lấp đầy khoảng yên của cả gian nhà.

Lên cầu thang đá, qua tầng hai, hành lang lại kéo dài thêm một lượt nữa. Cửa phòng hai bên đóng khít, khe cửa không lọt một vệt sáng nào. Phòng của cô là cánh cửa cuối cùng — nhỏ nhất, hẹp nhất, nằm kẹp giữa phòng kho và cầu thang phụ.

"Phòng của thiếu gia ở đầu hành lang kia." Lão Trần đặt vali xuống, tay chỉ về phía xa, nơi hành lang khuất vào bóng tối. "Cô không việc gì thì đừng qua bên đó."

Câu ấy rơi xuống phẳng lặng, đúng lễ, không một chữ giải thích. Lệnh thì là lệnh. Xong ông lui ra, khép cửa, tiếng bước chân mỗi lúc một nhỏ rồi mất hẳn.

An Nhiên đứng giữa phòng một lát. Giường đơn, bàn viết, tủ quần áo âm tường, cửa sổ nhìn ra bức tường sau của dãy nhà bên cạnh. Chăn gối gấp vuông vức, phẳng như đồ trưng bày trong khách sạn — loại khách sạn không mong ai ở lại lâu. Đủ dùng. Không thừa một thứ nào.

Cô mở vali. Quần áo treo vào tủ theo thứ tự màu từ nhạt đến đậm, móc quay cùng một hướng. Một hộp trà dùng nửa đặt lên mép bàn, nắp đậy ngay ngắn. Sách và tài liệu xếp chồng theo kích thước, gáy quay ra ngoài, nhãn dán thư mục lộ hẳn. Đồ dùng rửa mặt vào ngăn tủ lavabo nhỏ trong phòng, tuýp kem đánh răng đặt đứng cạnh ly.

Cuối cùng là cuốn bút ký cũ bọc vải, viết tay, góc vải đã sờn. Cô cầm nó một lát, ngón cái miết nhẹ lên mép bìa, rồi đặt vào ngăn kéo dưới cùng của bàn viết. Khóa lại. Chìa khóa cất vào túi trong của áo khoác treo trên móc. Động tác chậm, chắc, như niêm phong một mẫu thử nghiệm — đóng nắp, dán nhãn, đưa vào tủ lạnh.

Ngoài cửa sổ, trời tối hẳn. Bức tường đối diện đen kịt.

Bữa tối được dọn trong phòng ăn có chiếc bàn dài mười hai chỗ. Một chỗ có khăn trải, bát đũa, một ngọn đèn bàn thấp. Mười một chiếc ghế còn lại xếp thẳng dọc hai bên, chân ghế thẳng hàng, mép gỗ không một vết xước. Lão Trần đặt khăn ăn lên đĩa, khăn lệch một góc; ông nhìn nó một giây, đặt lại cho thẳng, mới lui ra.

"Thiếu gia tối nay có họp, không về dùng cơm." Ông đứng hầu ở cửa, tay chắp sau lưng.

An Nhiên ăn hết phần của mình. Cơm nguội dần trong bát khi cô gắp miếng cuối. Đặt đũa xuống, cô hỏi đúng một câu:

"Thư phòng ở đâu?"

Lão Trần khựng lại nửa nhịp. Vai ông không động, chỉ có ánh mắt lệch đi một khoảng rồi quay lại. "Lão phu nhân dặn. Người ngoài không được vào thư phòng."

Ba chữ "người ngoài" nằm đó, khô, không cần thêm gì. Cô gật đầu. Không hỏi thêm.

Lên phòng, cô mở tài liệu dưới đèn bàn. Chồng giấy là bản thảo cần phản biện trước thứ Hai, các trang đã đánh dấu bằng giấy nhớ nhiều màu, màu nào ứng với loại vấn đề nào cô thuộc lòng. Cô đọc, gạch, viết lề. Ngòi bút chạy đều trên mặt giấy. Ngoài hành lang, căn nhà yên ắng, tiếng lật trang của chính cô cũng thành một thứ tiếng động, và tiếng tách tách của con lắc ở tầng dưới nghe rõ mồn một.

Gần mười một giờ, tiếng xe nghiến xuống sân sỏi.

Ngòi bút trong tay cô dừng giữa dòng. Cửa cổng đóng, một tiếng khô. Rồi tiếng bước chân lên cầu thang đá: nặng, đều, không vội, mỗi bậc một nhịp rõ ràng như đếm. Qua hành lang tầng hai. Ngày càng gần. Dừng trước cửa phòng cô.

Cả buổi tối căn nhà này không một tiếng động thừa. Bây giờ mọi âm thanh của người đàn ông kia đều rành rành — anh không hề giấu sự xuất hiện của mình.

Cửa mở. Không gõ.

Người đàn ông đứng ở khung cửa, vest vắt trên một tay, vạt áo sơ mi trắng lộ ra dưới ánh đèn hành lang. Mắt xám bạc quét qua căn phòng: chiếc giường hẹp, chồng tài liệu trên bàn, giấy nhớ nhiều màu, ngăn kéo đã khóa. Rồi dừng trên mặt cô. Anh không bước vào. Ba mét giữa cửa và bàn, anh đứng ở đầu bên kia, lưng chắn nửa khung cửa.

"Ba điều." Giọng đều đều như đọc thông báo, không nhấn nhá, mỗi chữ rơi đúng khoảng. "Một, cấm vào thư phòng. Hai, cấm can dự tộc vụ. Ba, khế ước ba năm. Hết hạn thì cút. Đừng mong lấy thêm một xu."

An Nhiên đặt tài liệu xuống, mép giấy xếp trùng khít lên chồng bên dưới. Ngẩng đầu. Ghế vẫn ngồi.

"Đọc xong chưa?" cô hỏi.

Chân mày anh không nhúc nhích. "Tôi nói rồi đấy."

"Điều một." Giọng cô chậm, rõ, như đọc điều mục. "Khế ước điều bảy, khoản hai: hai bên có quyền sử dụng không gian sinh hoạt chung. Thư phòng thuộc tầng một, không nằm trong phòng riêng của anh. Anh muốn cấm, được — bổ sung điều khoản, hai bên ký lại. Còn chưa ký, điều một của anh chỉ là câu nói suông."

"Điều hai. Tôi không quan tâm tộc vụ. Nhưng nếu có việc liên quan đến danh nghĩa vợ khế ước của tôi — chẳng hạn ai đó mượn tên tôi ký gì, hứa gì — anh có nghĩa vụ thông báo. Điều năm, khoản một. Bảo mật hai chiều, anh ký rồi."

"Điều ba thì hay nhất." Cô lật bản sao khế ước trong tập tài liệu, ngón tay dừng ở một dòng đã gạch dưới. "Điều ba viết là 'hai bên chấm dứt vô điều kiện khi hết hạn'. Vô điều kiện. Nghĩa là đến ngày đó tôi đi, không cần anh phê chuẩn, không cần nhà này đồng ý. Câu 'đừng mong lấy thêm một xu' của anh thừa — tiền nong điều mười hai đã chốt, một xu tôi cũng không đụng thêm. Anh đọc lại bản anh ký đi."

Hành lang phía sau lưng anh tối đen. Trong phòng, đèn bàn nghiêng một vệt sáng lên mép giấy, cắt mặt bàn thành hai nửa sáng tối. Anh nhìn cô, rồi nhìn xuống bản sao trong tay cô. Cằm anh hơi nghiêng, như người đang đối chiếu một dữ liệu không khớp với bản ghi trong đầu.

"Cô thuộc lòng khế ước à."

"Làm ăn thì phải đọc hợp đồng." Cô khép bản sao lại, đặt lên chồng tài liệu, mép giấy thẳng hàng với các mép khác. "Anh cũng nên thử một lần. Hai triệu không mua được người vợ không đọc kỹ điều khoản."

Khóe miệng anh không cong, nhưng có cái gì đó trong giọng đổi đi một nấc. "Hồ sơ của cô tôi đọc rồi. Quê ở tỉnh lẻ, học bổng lên thành phố, khoản nợ hai triệu đè trên đầu. Một người thường gả vào đây vì hai triệu, xong ngồi đây giả vờ làm học giả — cô diễn cũng kỹ đấy. Giấy nhớ nhiều màu thế kia, trang trí đẹp."

Ánh mắt anh lướt qua chồng tài liệu trên bàn cô: bản thảo phản biện, lề giấy chằng chịt chữ viết tay nhỏ. Chỉ lướt một giây, rồi rời đi như thứ đó không đáng đọc.

"Giả vờ thì không cần đọc đến điều bảy." An Nhiên đặt hai tay lên bàn, ngón cái xếp song song. "Tôi có một điều của riêng mình. Ba năm này, hai bên không can thiệp nghiên cứu của nhau. Anh làm việc của anh, tôi làm việc của tôi. Không hỏi, không theo dõi, không dùng tên nhau làm đòn bẩy. Anh thêm vào bản phụ lục, tôi ký ngay tối nay."

Lãnh Dạ nhìn cô một hồi lâu. Tay vắt vest siết chặt hơn một chút, vải nhăn lại trong lòng bàn tay. Ngoài hành lang, con lắc tách tách đếm từng giây trôi qua.

"Nghiên cứu." Anh lặp lại từ đó, giọng phẳng, hai tiếng ấy rơi xuống như một món hàng được cân lên quầy. "Cô làm việc ở đâu mà gọi là nghiên cứu. Thư viện trường? Phòng đọc báo? Hay chỉ là vài trang giấy tô màu cho có lệ?"

"Anh tò mò đến thế cơ à." Cô không đáp thẳng, ngón tay gõ nhẹ một cái lên mép bản sao khế ước. "Khế ước không bắt tôi khai chỗ làm. Điều năm, khoản hai — anh nhớ không? Hay lại phải tôi đọc hộ?"

"Đừng lấy điều khoản ra che." Giọng anh thấp xuống một nấc. "Cô bước vào nhà này bằng một chữ ký và hai triệu. Trong mắt tôi cô là gì, cô tự rõ."

"Anh điều tra tôi kỹ vậy." Cô ngẩng đầu nhìn thẳng, không nhanh không chậm. "Quê quán, học bổng, khoản nợ — anh đọc hết. Vậy có điều tra ra tôi làm việc ở đâu không? Trong mắt anh tôi là gì thì kệ anh. Chỗ làm của tôi, anh trả lời nổi không?"

Không có câu trả lời.

Vai anh cứng lại. Ánh mắt xám bạc rời khỏi mặt cô, quét về phía cửa sổ tối đen, rồi quay lại. Khoảng lặng giữa hai người dày hơn bất kỳ câu nào anh vừa đọc. Hồ sơ của anh có quê quán, có món nợ, có cả những người thân cô ở cùng. Nhưng ô trống chỗ làm việc nằm đó, trắng trơn, và giờ nó đứng giữa hai người thành một lằn ranh. Trong căn phòng chỉ còn tiếng kim giây của chiếc đồng hồ nhỏ trên tường, và tiếng hơi thở rất khẽ ở hai đầu ba mét.

Đây là lần đầu tiên trong cả buổi tối, người đàn ông ở cửa hết lời.

"Tôi không rảnh điều tra chỗ làm của một người mướn." Anh ném câu đó ra, giọng lại đều như cũ, tay kéo cổ áo sơ mi thẳng bằng một ngón tay. "Điều của cô — không đời nào. Ba điều của tôi giữ nguyên. Không bổ sung, không ký lại. Hết hạn thì mang theo cái vali đó ra khỏi nhà này, đừng để tôi phải nhắc lần hai."

Đề xuất của cô treo lơ lửng giữa hai người, không ai đón, không ai dập tắt. Anh quay lưng. Tay đặt lên nắm cửa.

"Ngủ đi. Mai mẹ tôi muốn gặp cô. Ăn mặc chỉnh tề vào — nhà này không thiếu gì, thiếu đúng bộ mặt cho người ta nhìn."

Tay anh trên nắm cửa khựng lại.

Một đợt nóng bùng lên từ sau gáy, như có lưỡi lửa liếm ngang da, chạy dọc sống lưng rồi nung nóng cả bả vai. Tay anh siết lấy nắm cửa, khớp ngón tay trắng bệch dưới ánh đèn, gân xanh nổi lên mu bàn tay. Anh hít một hơi thật sâu, ngực phình lên rồi xẹp xuống, đè thứ đó xuống tận đáy như đè nắp một cái nồi đang sôi.

Không ngoái đầu. Đóng cửa.

Trong phòng, An Nhiên nhìn cánh cửa vừa khép một giây. Không tiếng bước chân rời đi ngay — nhưng cửa gỗ dày, căn nhà này không để một âm thanh thừa nào lọt qua. Cô cúi xuống, lật lại trang tài liệu, ngòi bút chạy tiếp trên mặt giấy từ đúng dòng đã dừng. Ba mét kia giờ trống không, chiến tuyến của đêm nay co lại thành một bản sao khế ước nằm gọn trên bàn.

···

Ngoài hành lang, Lãnh Dạ không đi ngay.

Anh đứng tựa vào bức tường đối diện cửa phòng, vest trượt khỏi tay, rơi xuống sàn thành một mớ. Hơi thở chưa đều, ngực áo phập phồng dưới lớp sơ mi. Sau gáy vẫn còn âm ỉ, cứ mỗi nhịp tim lại nóng thêm một đợt.

Anh giơ bàn tay lên trước mặt.

Lòng bàn tay run. Không mạnh, chỉ rung nhẹ ở đầu ngón tay, loại run người ngoài nhìn không ra, chỉ mình anh biết. Nắm lại, mở ra. Rung không chịu dứt. Bao năm nay thân thể anh chưa bao giờ làm trái lệnh anh một lần. Đêm nay nó làm, ngay trước cửa một căn phòng cuối hành lang.

Anh nhìn bàn tay mình rất lâu, như nhìn một kẻ phản bội.

Hành lang tầng hai im lặng. Đầu hành lang kia, phòng anh, cánh cửa đóng khít trong bóng tối. Anh nhặt vest lên, vắt lại qua tay như lúc nãy, mỗi động tác chỉnh đốn trở về đúng khuôn. Chỉ riêng bàn tay trong túi quần không ngừng co lại, mở ra, co lại — mãi không nghe lời.

Bức tường sau lưng anh lạnh buốt qua lớp sơ mi.

Sáng mai, mẹ anh sẽ gặp người phụ nữ ở phòng cuối hành lang. Và anh vẫn chưa nghĩ ra phải giấu bàn tay này ở đâu.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Hết Hạn Tôi Bỏ Đi, Sói Vương Hối Hận Quỳ Cầu Hôn Lại
Chương 2: Đêm đầu trong hang sói

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 2: Đêm đầu trong hang sói
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...