Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 208: Tim Bỗng Đập Loạn Nhịp
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Ôn Như Hứa không chút do dự phủ nhận: “Không có, cậu đừng nghĩ lung tung.”
Trần Thư Vân nhìn ra phía sau, thấy Diệp Giang đã đi tới, liền nhỏ giọng nói nhanh: “Cậu tưởng mắt mình bị mù à? Người ta là Tam công tử mà đuổi theo tận tới bệnh viện, thế này mà còn không gọi là theo đuổi sao?”
Ôn Như Hứa bế đứa bé nặng hơn ba mươi cân, có chút tốn sức, hai cánh tay nâng lên đỡ lấy bé.
Một bé trai bốn tuổi nặng hơn ba mươi cân đối với cô quả thực vẫn rất nặng.
Đột nhiên, từ phía sau vươn tới một đôi tay: “Để tôi bế cho.”













