Khẽ Run Trong Lòng Anh – Chương 137: “Anh Bằng Lòng Cho, Em Có Chịu Nhận Không?”
Khẽ Run Trong Lòng Anh
Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt, tiếng nước xối xả tuôn trào từ trên đỉnh đầu dội xuống.
Bức tường gạch men trắng đọng đầy hơi nước phản chiếu hai bóng người, một người bờ vai rộng eo thon, cường tráng khỏe khoắn; người kia đường cong lả lướt, nhỏ nhắn mềm mại.
Bàn tay đến lớn thon dài lướt trên bóng hình mờ ảo với những đường cong uốn lượn, bóng tay thoăn thoắt di chuyển, tựa như đang diễn một vở kịch bóng không lời.
“Đừng nhịn, kêu ra đi.”
Ôn Như Hứa cắn chặt môi không hé răng nửa lời, chuẩn bị sẵn tâm thế kháng cự đến cùng.













