Hủy Hôn Tôi Gả Vào Đệ Nhất Hào Môn, Anh Phát Điên Cái Gì! – Chương 19: Đồ bạch nhãn lang
Hủy Hôn Tôi Gả Vào Đệ Nhất Hào Môn, Anh Phát Điên Cái Gì!
Diệp Vân Chiêu lúc này mới phát hiện ra Diệp Tri Vi lại không có trong đội hình.
Cô nhíu chặt mày, nhìn về phía rừng rậm rậm rạp:
"Các cô cứ tới hang núi trước đi, tôi đi tìm cô ta."
Đáng chết, Diệp Tri Vi chắc là vẫn đang hái quả.
Nếu không thì là bị lạc đường rồi.
"Nguy hiểm lắm!" Lâm Vũ Tình giữ cô lại, "Bão sắp tới nơi rồi!"
Lúc này mà đi ra ngoài thì chẳng khác nào là nộp mạng.
Cái cô Diệp Tri Vi đó bị ngu à?
Tại sao lúc nào cũng thích làm ảnh hưởng đến người khác thế chứ?
Diệp Vân Chiêu lắc đầu:
"Không sao, tôi biết tự bảo vệ mình."
Thật ra cô cũng muốn để Diệp Tri Vi tự sinh tự sát, dù sao cô ta cũng đã làm bao nhiêu chuyện xấu với mình.
Nhưng lương tâm Diệp Vân Chiêu không cho phép, dù sao cũng là một mạng người.
Hơn nữa, nếu Diệp Tri Vi thật sự xảy ra chuyện thì tổ đạo diễn cũng phải gánh trách nhiệm, các khách mời như họ ít nhiều cũng có liên đới.
Cho nên kết quả tốt nhất là đừng để xảy ra chuyện.
Nghĩ vậy, cô quay người lao vào trong mưa gió.
Màn hình bình luận lập tức sôi động:
"Trời ơi! Nguy hiểm quá!"
"Vân Chiêu, đừng đi mà, nguy hiểm lắm!"
"Cái cô Diệp Tri Vi này có phải bị đần không? Thấy thời tiết xấu thế mà còn không mau quay về doanh trại, đúng là đồ ám quẻ."
Lúc này, Diệp Tri Vi đang co quắp dưới một cây cổ thụ lớn, bụng đau như dao cắt.
Cô ta cuối cùng mới hiểu ra Diệp Vân Chiêu không hề lừa cô ta.
Mấy quả đó thật sự không thể ăn nhiều được.
Gió lớn gào thét, những giọt mưa to bằng hạt đỗ đập xối xả vào người cô ta, cô ta tuyệt vọng ôm lấy hai đầu gối.
"Diệp Tri Vi!"
Một giọng nói quen thuộc xuyên qua mưa gió truyền tới.
Diệp Tri Vi ngẩng đầu, nhìn thấy Diệp Vân Chiêu ướt nhẹp cả người đang đứng trước mặt mình.
"Cô..." Diệp Tri Vi không dám tin vào mắt mình.
"Còn đi được không?" Diệp Vân Chiêu ngồi xổm xuống, kiểm tra tình trạng của cô ta.
Diệp Tri Vi lắc đầu, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy xuống:
"Bụng đau quá..."
Diệp Vân Chiêu không nói hai lời, đặt tay cô ta lên vai mình:
"Bám chắc lấy tôi."
Trong trận bão lớn, hai người khó khăn bước đi.
Sấm chớp xé rách bầu trời, tiếng sấm nổ vang trời dậy đất.
Đúng lúc này, tổ đạo diễn đột nhiên cắt đứt tín hiệu phát trực tiếp, trên màn hình hiển thị:
"Do ảnh hưởng của thời tiết xấu, buổi phát sóng trực tiếp tạm thời gián đoạn."
Máy bay không người lái cũng đã được thu hồi về.
Ngay khi họ sắp sửa tới được hang núi thì dưới chân Diệp Tri Vi trượt một cái, cả người trượt ngã về phía mép vực thẳm!
Trong ngàn cân treo sợi tóc, Diệp Vân Chiêu猛 dũng lao tới nắm chặt lấy tay cô ta.
Cả hai treo lơ lửng bên mép vực, tình thế vô cùng nguy cấp.
Diệp Vân Chiêu chật vật dùng hết sức kéo Diệp Tri Vi lên.
Đúng lúc này, một mảng đá dưới chân Diệp Vân Chiêu đột nhiên bị sạt lở, cô trượt xuống dưới.
Diệp Vân Chiêu vội vàng dùng tay chộp lấy một dây leo bên cạnh.
Cô ngước nhìn Diệp Tri Vi.
Diệp Tri Vi đứng bên mép vực, từ trên cao nhìn xuống cô.
Ánh chớp chiếu sáng góc mặt lạnh hờn của Diệp Tri Vi, đôi mắt đen đó lúc này hoàn toàn không một gợn sóng.
Diệp Tri Vi ngẩng đầu nhìn bầu trời một chút, thời tiết xấu như thế này chắc chắn sẽ không tiếp tục phát trực tiếp nữa.
Nên bây giờ ở đây chỉ có hai người họ mà thôi.
Ở cái đảo hoang này, dưới hoàn cảnh thời tiết xấu thế này bị tai nạn mà chết là chuyện rất bình thường, chẳng phải sao?
Diệp Tri Vi từ từ ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào mắt Diệp Vân Chiêu, nhỏ nhẹ nói:
"Chị ơi, chị nói xem từ trên vực thẳm ngã xuống thì có chết không nhỉ? Thật ra em ghét nhất cái dáng vẻ này của chị đấy, rõ ràng có thể mặc kệ em, nhưng vì muốn thể hiện sự tốt bụng của mình trước mặt mọi người mà chị lại giả vờ giả vịt tới cứu em."
Các ngón tay Diệp Vân Chiêu siết chặt lấy dây leo trơn trượt.
Cánh tay cô đã bị đá nhọn và gai cào ra mấy đường máu, nước mưa dội vào vết thương mang lại cảm giác đau đớn thấu xương.
"Diệp Tri Vi... cô đúng là cái đồ bạch nhãn lang!" Diệp Vân Chiêu nghiến răng, giọng nói khàn đục.
Diệp Vân Chiêu thật ra khi lao ra cứu Diệp Tri Vi cũng không nghĩ nhiều như thế.
Dù là người lạ cô cũng sẽ cứu.
Chỉ là không ngờ Diệp Tri Vi lại lòng lang dạ thú như vậy, mình cứu cô ta, cô ta lại lấy ân báo oán.
Diệp Vân Chiêu lập tức bình tĩnh trở lại, cô nhìn xuống dưới vực thẳm, trong lòng tính toán mức độ xấu nhất.
Diệp Tri Vi nghiêng đầu, lộ ra một nụ cười ngây thơ:
"Chị ơi, đừng trách em, đây là cơ hội mà ông trời trao cho em."
"Diệp Tri Vi, người đang làm, trời đang nhìn, cô sẽ gặp quả báo đấy." Diệp Vân Chiêu lên tiếng.
"Quả báo? Ha ha, em chưa bao giờ tin, chị ơi, chị tự cầu nhiều phúc đi nhé, chị yên tâm, em sẽ tìm người tới cứu chị, chị cố mà kiên trì đấy nhé!" Diệp Tri Vi đắc ý nói.
"Cô..."
Đúng lúc này, dây leo phát ra tiếng đứt gãy không chịu nổi trọng lượng.
Tay Diệp Vân Chiêu nhanh chóng bám sang dây leo khác.
Mưa mỗi lúc một to hơn.
Diệp Tri Vi đứng dậy rồi dùng chân giẫm lên tay Diệp Vân Chiêu:
"Đi chết đi!"
Tay Diệp Vân Chiêu đau nhói, không nén nổi buông tay ra.
Rất nhanh, cơ thể cô lao thẳng xuống dưới.
Diệp Tri Vi thấy vậy không nén nổi nở nụ cười.
Tốt quá rồi, Diệp Vân Chiêu ngã từ trên vực cao như thế xuống, e là đã thịt tan xương tan rồi.
Cô ta cố tình nhìn xuống vực thẳm một cái, bên dưới một màu đen kịt, sâu không thấy đáy.
Lúc này Diệp Tri Vi mới yên tâm rời đi.
Không ngờ lần tham gia chương trình thực tế này lại có thu hoạch lớn như thế.
Chỉ cần trừ khử Diệp Vân Chiêu, sau này mọi chuyện của mình sẽ thuận lợi thôi.
Không còn lo cô ta tranh giành bất cứ thứ gì với mình nữa.
Diệp Tri Vi cô ta sẽ trở thành đại thiên kim duy nhất của nhà họ Diệp, sau đó gả cho Tần Hạ Niên.
Diệp Tri Vi càng nghĩ càng thấy vui vẻ.
Mặc dù trời mưa to nhưng cô ta chẳng thấy sợ chút nào.
Cô ta biết phía trước chính là hang núi trú mưa, vừa rồi Diệp Vân Chiêu đã chỉ cho cô ta.
Thế là Diệp Tri Vi chạy về phía hang núi.
Vừa chạy cô ta vừa vội vã gào lên:
"Cứu tôi với!"
Mà ở một bên khác, khi Diệp Vân Chiêu lao xuống dưới, cô lập tức rút con dao găm sinh tồn bên hông ra, ánh thép lóe lên, cô xoay tay găm mạnh con dao vào vách đá!
Cô mượn lực lộn một vòng rồi dùng sức trèo lên trên.
Trước đó Diệp Vân Chiêu cũng đã chú ý tới nơi này.
Cô biết bên cạnh có một cái hang núi, nằm ngay giữa lưng chừng vực.
Bây giờ mưa to, cô cần phải trú mưa, lại còn phải hồi phục thể lực nữa.
Vừa rồi gần như là kéo Diệp Tri Vi đi, lại thêm bão lớn mưa to, cô cần phải nghỉ ngơi một chút.
Quả nhiên, dự đoán của Diệp Vân Chiêu là đúng, hang núi ở đây vừa hay có thể trú mưa.
Đợi khi bão qua đi, cô lại đi ra ngoài, tiện thể cho cái đồ bạch nhãn lang Diệp Tri Vi kia một "bất ngờ".
Diệp Vân Chiêu đi vào trong hang núi, phát hiện nơi này rất rộng, hình như thông với khu rừng rậm phía sau.
Đột nhiên, cô chú ý tới trên vách đá có khắc một số ký hiệu kỳ lạ.
Ghé lại gần nhìn thì ra là ký hiệu do tổ chương trình để lại!
Mắt Diệp Vân Chiêu sáng lên, theo ký hiệu mò mẫm trên vách đá, quả nhiên tìm thấy một chiếc thùng cung cấp nhu yếu phẩm ẩn giấu.
Trong thùng có đồ ăn, lại có cả thuốc nom.
Cái này chắc chính là "kho báu" mà tổ chương trình nói tới rồi!
Tìm thấy mấy thứ này coi như là hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Thật là không thể tin nổi!
Đúng là đi mòn gót giày chẳng thấy, đến khi tìm thấy lại dễ dàng không tưởng.
Cùng lúc đó, Diệp Tri Vi ngã dối ngã dụi chạy tới hang núi trú mưa, những người khác nhìn thấy là cô ta liền vội vàng vây quanh hỏi han.
"Diệp Tri Vi, cô quay lại rồi sao? Diệp Vân Chiêu đâu? Cô ấy đi tìm cô đấy, cô có nhìn thấy cô ấy không?" Trần Duyệt nhìn thấy chỉ có một mình cô ta liền nhíu mày hỏi.
"Chị... chị ấy không cẩn thận ngã xuống vực thẳm rồi..."













