“Hu hu! Chú Nhỏ Của Bạn Thân Quá Cổ Hủ , Nhưng Ban Đêm Lại Rất Dữ”. – Chương 67: Cái Bóng Đó… Không Phải Là Chú Nhỏ Của Mình Chứ?
“Hu hu! Chú Nhỏ Của Bạn Thân Quá Cổ Hủ , Nhưng Ban Đêm Lại Rất Dữ”.
Thẩm Chi Ý lo Phó Minh Hy còn lảng vảng quanh thư phòng, nếu giờ cô đi ra bị bắt gặp thì đúng là không biết giải thích sao.
Ban công thư phòng thông với ban công phòng ngủ của cô.
Cô dứt khoát men theo ban công, vòng về phòng ngủ mình, định từ phía đó đi xuống.
Chỉ là khi đi ngang qua phòng thay đồ, cô vô tình liếc nhìn mình trong gương toàn thân.
Bộ đồ ở nhà bằng cotton bị vò nhăn nhúm. Trên chiếc cổ trắng nõn là vết hôn rõ mồn một. Môi cũng hơi sưng.
Thẩm Chi Ý lập tức không cười nổi.
Bộ dạng này… ai nhìn vào cũng nghĩ không trong sáng chút nào.
Cô đứng khựng lại, trong lòng thầm mắng Phó Cảnh Châu một tiếng “lão hồ ly”, rồi ngoan ngoãn đi thay đồ.
Vết trên cổ quá rõ, cô đành thay áo cổ cao mới che được dấu tích anh để lại.













