“Hu hu! Chú Nhỏ Của Bạn Thân Quá Cổ Hủ , Nhưng Ban Đêm Lại Rất Dữ”. – Chương 100: Cô nhớ Phó Cảnh Châu, rất nhớ
“Hu hu! Chú Nhỏ Của Bạn Thân Quá Cổ Hủ , Nhưng Ban Đêm Lại Rất Dữ”.
Thẩm Chi Ý đến thành phố Yên vào buổi sáng.
Dọc đường đi, cô luôn nơm nớp lo sợ Trần Triệt sẽ nói bậy trước mặt bà nội. Tâm trạng căng thẳng suốt cả quãng đường, đến mức điện thoại còn bị kẻ móc túi lấy mất lúc nào không hay.
Mua điện thoại mới, làm lại sim… tất cả đều tốn rất nhiều thời gian.
Mãi đến trưa, cô mới bắt taxi đến khu dân cư nơi bà nội đang sống.
Thành phố Yên là một thành phố ven biển.
Nơi ở của bà Thẩm là một căn biệt thự sát biển. Bên ngoài khu dân cư là quảng trường, bên trong thì yên tĩnh thanh nhã, cây xanh rợp bóng, rất thích hợp để dưỡng già.
Thẩm Chi Ý kéo vali, nhấn chuông cửa biệt thự.
Không lâu sau, cổng sân mở ra.
Trần Triệt đứng bên trong, mỉm cười nhìn cô.
“Chi Ý, em về rồi.”
Lông mày Thẩm Chi Ý lập tức nhíu lại, cô lạnh giọng chất vấn:













