Hôn Nhân Bí Mật, Chồng Giàu Từ Trên Trời Rơi Xuống! – Chương 19: Không thích tiếp xúc với người khác
Hôn Nhân Bí Mật, Chồng Giàu Từ Trên Trời Rơi Xuống!
Ngay khi Triệu Nhã đang thả hồn theo viễn cảnh, suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Kiều Sâm đứng sau lưng Yến Viên thời cơ thích hợp bước lên phía trước.
Anh hơi khom người, giọng điệu tuy rằng khách khí nhưng lại mang theo tông giọng công chức.
"Diệp phu nhân, mạo phạm rồi."
"Hôm nay cô giáo Diệp Thấm Du không đến trường lên lớp, tiểu thư nhà chúng tôi vừa hay là học sinh của cô Diệp, có một số vấn đề học tập muốn trực tiếp thỉnh giáo cô Diệp."
"Không biết hiện tại cô Diệp có tiện hay không? Hoặc là có chuyện gì xảy ra khiến cô ấy không thể đến trường học?"
Lời của Kiều Sâm giống như một chậu nước đá dội thẳng từ trên đầu xuống.
Chờ đã!
Yến tổng là tới tìm con tiện nhân Diệp Thấm Du đó sao?!
"Cô Diệp" trong miệng Kiều Sâm, ngoài con mắm Diệp Thấm Du đó ra thì còn có thể là ai nữa?
Diệp Thấm Du lại là giáo viên của Yến Nguyệt sao?
Hơn nữa, Yến Viên lại có thể vì cô mà đích thân dẫn người xông vào nhà họ Diệp?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ con tiện nhân Diệp Thấm Du không biết liêm sỉ đó bao nuôi đại gia, lại chính là bản thân Yến Viên!
Cái suy nghĩ này như một tia sét đánh ngang tai, nổ tung trong đầu Triệu Nhã!
Bà ta phút chốc chỉ cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, trước mắt tối sầm lại.
Diệp Thấm Du một gánh nặng chẳng được nết gì, chỗ nào cũng không bằng con gái Duy Duy của bà ta, sao nó lại có được cái số tốt như vậy chứ?
Đó là Yến Viên đấy!
Người mà tất cả tiểu thư danh giá ở Ninh Thành đều thèm khát, chen chúc đến gãy đầu cũng muốn bám vào - Gia chủ nhà họ Yến!
Lại có thể dính dáng đến Diệp Thấm Du?
Trái tim Triệu Nhã như bị một bàn tay vô hình siết chặt lấy.
Bà ta gượng gạo nặn ra một nụ cười còn xấu hơn cả khóc, giọng nói đều có chút run rẩy.
"Yến... Yến tổng, ngài... ngài đại giá quang lâm, hóa ra là tới tìm đứa trẻ Thấm Du đó à."
Mắt bà ta xoay chuyển cực nhanh.
"Xem cái trí nhớ này của tôi, tôi và bố nó ngày hôm qua còn cố ý gọi Thấm Du về ăn cơm đấy."
"Chẳng là, nhà họ Diệp dạo này gặp chút khủng hoảng nhỏ, cả nhà chúng tôi đang rầu rĩ nghĩ cách xử lý đây."
"Thấm Du đứa trẻ này cũng hiếu thảo, đi theo chúng tôi lo lắng cả một đêm, đều không ngủ nghê gì mấy."
"Ngài chờ một chút, tôi đây cho người đi mời nó ra ngay."
Trái tim Triệu Nhã đập thình thịch liên hồi, thất thường không định.
Con tiện nhân Diệp Thấm Du đó từ bao giờ lại móc nối được với Yến Viên vậy?
Đây là cơ hội trời tày, bà ta bắt buộc phải nắm thật chắc, biết đâu nhà họ Diệp có thể dựa vào nhà họ Yến mà trở mình!
Yến Viên khẽ nhíu mày, trong đôi mắt sâu thẳm lướt qua một vệt giễu cợt lạnh lẽo.
Mấy cái thủ đoạn nhỏ này hoàn toàn không đủ nhìn trước mặt anh.
Sự hoảng loạn trên mặt Triệu Nhã một chút cũng không sót mà rơi vào mắt anh.
Nhà họ Diệp gặp khủng hoảng?
E rằng là muốn dùng lại chiêu cũ, lại giở trò bán con gái.
Nghĩ lại chuyện ở khách sạn An Hòa ngày hôm đó, phần lớn cũng là do nhà họ Diệp này vì muốn kéo đầu tư mà không tiếc dở thủ đoạn bẩn thỉu hy sinh con gái.
Chỉ là không ngờ, mục tiêu lần này lại là anh.
Mà Diệp Thấm Du, người phụ nữ nhìn có vẻ yếu đuối đó, trong chuyện này lại đóng vai trò gì?
Triệu Nhã vội vàng gọi quản gia đang sợ đến mức mềm nhũn chân tay bên cạnh lại, hạ thấp giọng.
"Mau đi! Mang con mắm dưới kho ngầm ra đây cho tao!"
"Tìm bộ quần áo tươm tấp một chút thay cho nó, trang điểm sơ sơ một chút, nhưng đừng làm đẹp quá, cho nó biết chừng biết mực, đừng có thất lễ trước mặt Yến tổng, cũng đừng mong nhân cơ hội này mà trèo lên cành cao!"
Quản gia bị sự tàn nhẫn trong mắt bà ta làm cho giật mình một cái, liên tục gật đầu khom lưng.
"Vâng, vâng, phu nhân, tôi đi ngay đây!"
Triệu Nhã lại đổi sang dáng vẻ nịnh hót đó, cẩn thận nhích lại gần vài bước.
"Yến tổng, ngài... ngài làm sao mà quen biết với Thấm Du nhà chúng tôi thế?"
"Thấm Du đứa trẻ đó từ nhỏ đã có chút hướng nội, không quá biết điều, nếu có chỗ nào mạo phạm tới ngài, ngài nhất định phải bao dung nhiều hơn, đừng chấp nhặt với nó."
Yến Viên lạnh giơ cổ tay lên, liếc nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, môi mỏng mím chặt, không thốt ra một từ nào.
Không khí xung quanh lập tức đông cứng lại.
Nụ cười trên mặt Triệu Nhã đóng băng lại, bàn tay giơ ra muốn bắt chuyện cũng ngượng ngùng lơ lửng giữa không trung, thu lại không được, không thu lại cũng không xong.
Bà ta chỉ cảm thấy mặt mũi nóng bừng lên.
Yến Viên này quả nhiên đúng như lời đồn không chút nể mặt người khác.
Rốt cuộc anh là có ý gì?
Kiều Sâm đứng sau lưng Yến Viên thời cơ thích hợp bước lên một bước, không để lại dấu vết ngăn ở giữa hai người.
"Diệp phu nhân, ông chủ chúng tôi không thích có quá nhiều tiếp xúc thân thể với người ngoài, xin bà tự trọng."
Lời này vừa thốt ra, mặt Triệu Nhã lập tức đỏ bừng lên, ngượng ngùng đến mức suýt chút nữa muốn tìm một khe nứt trên mặt đất để chui vào.
Bà ta cười gượng gạo vài tiếng, liên tục xua tay.
"Phải phải phải, là tôi đường đột rồi, Yến tổng đừng để bụng."
Nói xong liền giống như con thỏ bị giật mình, vội vàng rụt trở lại ghế sofa.
Lúc đó, quản gia dẫn theo hai người làm lưng hùm vai gấu đi tới kho ngầm.
Trong lòng ông ta một mặt tính toán dặn dò của phu nhân, mặt khác lại không kìm được tò mò.
Vị đại tiểu thư bình thường mặc người đánh chửi đó làm sao lại rơi vào mắt Yến tổng chứ?













