Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 866: Chương 867: Cô và Chương Hướng Ngôn, sao lại khách sáo thế làm gì?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Khoảnh khắc này, dường như mọi thứ quay trở lại ngày xưa, quay về lúc cô mang thai bé Lục Hồi, quay về lúc cô toàn tâm toàn ý tin tưởng Diệp Bạch... Cô có cảm xúc vô cùng sâu sắc, thậm chí muốn khóc.
Lục U đăm đăm nhìn anh.
Diệp Bạch cũng vậy.
Qua một lúc lâu, anh bế đứa trẻ đi đến trước mặt cô, cúi đầu nhìn cô: "Lên xe trước đã!"
Trong những ngày năm mới, Lục U kìm nén giọt nước mắt chực trào.
Cô giơ tay khẽ vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của bé Lục Hồi, đứa nhỏ dường như cũng cảm nhận được cảm xúc của mẹ, kiêu kỳ tựa vào đòi cô bế. Lục U đón lấy con bé, vùi sâu mặt vào mái tóc bồng bềnh của đứa trẻ để che giấu sự thất thố của mình.
Từ đầu đến cuối, Diệp Bạch đều nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng, không hề lộ ra một chút biểu cảm thiếu kiên nhẫn nào.













