Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 547: Chương 548: Có con thì chúng ta sinh ra!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Tây tựa đầu vào lưng ghế, trong người vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Giọng cô có chút yếu ớt:
"Chắc là do em ăn no quá thôi! Không cần phải mất công chạy một chuyến đến bệnh viện làm gì đâu."
Cô ngẫm nghĩ một lát rồi lại nói nhỏ:
"Hơn nữa cũng đâu có khả năng thực sự mang thai đâu chứ."
Trương Sùng Quang nhìn thấy dáng vẻ khó chịu của cô liền rướn người qua, đưa tay sờ lên khuôn mặt cô:
"Thời tiết nóng bức như thế này mà mặt mũi lại lạnh ngắt thế kia! Cứ nghe anh đến bệnh viện một chuyến đi!"
Hoắc Tây còn định từ chối thêm điều gì nữa nhưng lúc này lời nói của cô đã hoàn toàn mất đi trọng lượng trước anh rồi.
Trương Sùng Quang dứt khoát lái xe đưa cô đến bệnh viện.













