Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 500: Chương 501: Có lại được tôi, em vui thế sao?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Lục Huân không dám nói, cô run rẩy không thành hình dạng trong lòng ngực anh.
Họ đã rất lâu rồi không làm chuyện đó...
Lục Sác lại hôn lên môi cô, vừa hôn vừa trầm giọng dỗ dành: "Bế em vào phòng nhé?"
Trời còn chưa tối hẳn, Lục Huân cảm thấy áp lực rất lớn, tay cô chống lên vai anh, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Chờ... trời tối đã!" Nói xong cô thấy mình thật không chịu nổi, khóe mắt đã ướt đẫm.
Lục Sác tự nhiên biết ý cô, nhưng anh không nhịn được nữa, nhẹ nhàng bế bổng cô lên đi thẳng về phía phòng ngủ.













