Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 498: Chương 499: Lục Huân, gọi anh là anh trai đi! (Ngọt)
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Lục Khiêm ôm chặt lấy Hoắc Minh Châu.
Đêm ba mươi Tết, tiếng pháo nổ vang rền khắp bầu trời đêm, những chùm pháo hoa rực rỡ nhuộm cả thành phố thành những mảng màu sắc lung linh huyền ảo.
Chỉ riêng không gian nơi đây là vô cùng yên ả và tĩnh mịch.
Lục Khiêm ôm lấy vợ mình, để bà tựa đầu vào bờ vai vững chãi của ông.
Cứ thế lặng im nương tựa vào nhau một hồi lâu, Hoắc Minh Châu mới nói nhỏ:
"Lục Khiêm, ông không cần phải lo lắng như vậy đâu, tôi đâu có yếu đuối đến mức đó chứ!"
Bà mỉm cười nhẹ nhàng:
"Tất cả đều là những chuyện của biết bao nhiêu năm về trước rồi, nếu cứ vì chuyện đó mà đứng ra ngăn cản bọn trẻ ở bên nhau thì thật là không đáng chút nào! ...Tôi từ lâu đã không còn ngốc nghếch như ngày trước nữa rồi!"













