Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 471: Chương 472: Chú Lục, thực ra em rất sợ!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Minh Châu nắm lấy tay bà, không biết phải an ủi thế nào.
Lục Khiêm muốn dỗ dành bà cụ nên lôi bà ra làm bia đỡ đạn: "Mẹ xem chuyện lớn trong nhà vẫn phải do mẹ định đoạt, cô ấy cứ hễ có chuyện là lại khóc nhè! Mẹ phải sống lâu trăm tuổi để chỉ bảo cho cô ấy nhiều vào."
Bà cụ được dỗ dành liền mỉm cười một cái.
Bà lấy gậy gõ vào người ông một cái, cười mắng: "Chỉ khéo cái mồm! Con bé mới bao nhiêu tuổi, trải sự đời được bao nhiêu cơ chứ! Thôi được rồi... cơm tối nay con phải thầu hết đấy, mẹ cho người làm nghỉ phép rồi."
Ánh mắt Lục Khiêm sâu thẳm: "Sau này thầu hết luôn cũng được! Chỉ xem cô ấy có nể mặt, chịu ngày ngày ở đây ăn cơm hay không thôi."
Bà cụ chê bai ông: "Con không bắt nạt con bé thì sao nó lại không chịu?"













