Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 445: Chương 446: Say rồi, anh mới có thể ngủ cùng em sao? (2)
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Khoảnh khắc này, anh vô cùng muốn ôm lấy cô.
Nhưng Hoắc Chấn Đông [Sửa từ: Lu Qian / Lục Khiêm]* đã kìm nén lại.
Anh kề sát vào tai cô, trầm giọng nói: "Em sẽ không quên đâu!" Căn căn hộ này lưu giữ những ký ức tốt đẹp nhất của hai người, anh không tin cô có thể quên được!
Hoắc Minh Châu buông tay xuống, ánh mắt rệu rã nhìn về phía trước.
Cô nở một nụ cười.
Nụ cười đầy thẫn thờ.
Lát sau, cô lẩm bẩm một mình: "Nhớ lại thì còn có ý nghĩa gì nữa đâu!"
Cô lặp lại câu đó hai lần, giọng điệu như chực khóc.
Trong lòng Hoắc Chấn Đông thắt lại, anh xuống xe, mở cửa bên phía cô rồi cúi người bế thốc cô lên. Cô chưa say đến mức hoàn toàn mất ý thức, trong lòng vẫn có chút kháng cự: "Em không đi! Em không muốn vào trong!"
Đêm lạnh như nước.













