Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 430: Chương 431: Anh đã nhớ em suốt cả một ngày!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Xuân qua thu đến.
Thấm thoát, bé Hoắc Giảo đã được bốn tháng tuổi, đã có thể phát ra những tiếng bập bẹ "a a".
Chập tối, Hoắc Thiệu Đình đón hai đứa trẻ về nhà.
Bé Hoắc Tây vừa xuống xe liền chạy ngay vào trong biệt thự. Cô bé muốn đi xem em gái.
Sùng Quang thì chững chạc hơn nhiều, cậu bé đi theo sau Hoắc Tây, cùng bước vào nhà.
Hoắc Thiệu Đình đóng cửa xe lại. Anh vẫn chưa cai được thuốc lá, nhưng ở nhà thường không hút, nên lúc này anh tựa vào cửa xe châm một điếu thuốc, chậm rãi rít một hơi.
Lúc vào nhà, anh cởi áo khoác rồi hỏi người giúp việc: "Phu nhân ở trên lầu à?"
Người giúp việc mím môi cười: "Vâng ạ! Cô Tây Tây cùng hai cậu chủ nhỏ cũng đang ở trên lầu, náo nhiệt lắm."
Hoắc Thiệu Đình sải bước lên lầu.
Trước cửa phòng em bé.













