Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 347: Ôn Mạn, chúng ta sinh thêm một đứa con đi!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Ánh đèn vàng vọt.
Hắt lên người hai người, kéo ra những chiếc bóng thật dài.
Ánh mắt quấn quýt lấy nhau, chỉ là không một ai lên tiếng.
Một khoảng thời gian rất dài, trong đầu Hoắc Thiệu Đình cứ vang vọng mãi câu nói của Ôn Mạn...
"Anh ấy còn là bố của hai đứa trẻ."
Anh thực ra luôn biết rõ, Ôn Mạn đồng ý làm hòa với anh là vì muốn Hoắc Tây và Duẫn Tư có một gia đình trọn vẹn, bằng không với những chuyện anh từng làm, cô không thể nào tha thứ được.
Thế nhưng, khi chính tai nghe cô nói ra những lời đại loại như không yêu anh, anh vẫn để tâm rồi.
Cuối cùng, Hoắc Thiệu Đình khàn giọng lên tiếng: "Bên ngoài khá lạnh, sao không khoác áo vào?"
Anh từ từ tiến lên phía trước, chu đáo giúp cô khoác chiếc áo khoác lên, rồi cài từng chiếc cúc áo lại thật cẩn thận.
Ôn Mạn chăm chú nhìn anh.













