Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 330: Anh ấy nói với cô, chỉ là chơi chán rồi 3
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Lục Khiêm vẫn bước qua đó.
Ánh đèn neon của thành phố bao phủ lên người họ một lớp lưu ly ngũ sắc, khiến mọi thứ trông không được chân thực cho lắm.
Như mộng như ảo.
Giống như là ông chưa từng rời đi, chưa từng nói ra những lời gây tổn thương người khác kia.
Giống như là ông vẫn là chú Lục của cô, ông vẫn sẽ ôm lấy cô trong đêm muộn, vẫn sẽ gọi cô là lợn nhỏ vào sáng sớm, nói ông phải rời đi trước.
Làn môi cô run rẩy, nhìn ông đang đi về phía mình.
Nếu như có thể, cô muốn biết nhường nào giấc mộng này mãi mãi không tỉnh lại, thế nhưng lòng kiêu hãnh của cô không cho phép cô làm như vậy.
"Minh Châu." Ông không nỡ vuốt lên mặt cô.
Cô né tránh rồi, thuận tay tát ông một bạt tai.
Lực đạo thực ra không nặng, thế nhưng cái âm thanh đó lại giống như chấn động điếc tai, vạch rõ ranh giới giữa họ.













