Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 308: Em là vợ tôi, tôi xót em!
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Sáng sớm, Ôn Mạn tỉnh dậy.
Cô có cảm giác bàng hoàng như vừa trải qua một giấc mơ. Trong mơ, Thiệu Đình đã khôi phục trí nhớ, anh dịu dàng nói: "Ôn Mạn, tôi về rồi!"
Ôn Mạn ngồi bật dậy. Đưa tay sờ lên, khóe mắt đều là những giọt nước mắt lạnh ngắt.
Ở cửa phòng ngủ, Hoắc Thiệu Đình bưng bữa sáng, nhìn dáng vẻ khóc lóc của cô liền khàn giọng lên tiếng:
"Sao lại khóc rồi?"
Anh bước tới đặt bữa sáng ở đầu giường, đưa tay thử trán cô:
"Không còn quá nóng nữa rồi!"
Ôn Mạn nhìn chằm chằm vào anh. Đầu mũi cô hơi ửng đỏ, trông có vài phần đáng thương, cũng khiến người đàn ông nảy sinh lòng thương xót, Hoắc Thiệu Đình trầm thấp nói:
"Đừng nhìn tôi như vậy, tôi sợ mình không nhịn nổi đâu."
Đôi môi Ôn Mạn run rẩy, cuối cùng cô lại không có dũng khí để hỏi.
Một lát sau, cô hơi bình tĩnh lại:
"Sao anh lại qua đây?"













