Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 30: Quyết định của Hoắc Thiệu Tiết
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Uông Mạn có cảm giác bị trêu chọc nhẹ một chút.
Ngón tay thon thả của cô nhẹ nhàng vuốt ve trên màn hình điện thoại, do dự mãi vẫn không nhắn lại ngay lập tức, mà là gửi qua đó sau nửa tiếng đồng hồ.
【Xin lỗi luật sư Hoắc, tôi ngủ mất rồi.】
Ở bên kia, Hoắc Thiệu Tiết trong tay đang cầm một ly rượu, sau khi nhìn thấy tin nhắn của Uông Mạn liền khẽ mỉm cười một cái.
-- Sự rụt rè giữ kẽ của cô Uông có một chút đáng yêu đấy.
Anh không nhắn lại nữa, chỉ từ tốn nhấp từng ngụm rượu vang đỏ trong ly cao cổ.
Mấy ngày tiếp theo Hoắc Thiệu Tiết không xuất hiện nữa, nhưng thỉnh thoảng sẽ gửi cho Uông Mạn một tin nhắn *, có khi là một bức ảnh hoặc là một hai câu nói, câu chữ lười nhác nhưng lại toát lên cái chất riêng biệt của người đàn ông trưởng thành.
Uông Mạn không phải lần nào cũng trả lời.













