Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi – Chương 297: Ôn Mạn, chúng ta còn có khả năng không?
Hoắc Tiên Sinh Ngoan Ngoãn Sủng Tôi
Hoắc Thiệu Đình phóng túng cả đời.
Lúc này anh chưa từng có cảm giác hoảng loạn đến thế, anh thẫn thờ cảm thấy bản thân dường như đã đánh mất đi thứ gì đó!
Anh muốn nắm giữ lấy.
Nhưng Ôn Mạn đã quyết định buông tay.
Anh đã xem nhật ký, đã nghe ghi âm. Trong đầu anh nghĩ đến nhiều nhất lại là thái độ của mình đối với Ôn Mạn suốt thời gian qua.













